"Sao cậu vẫn ra sau núi ăn vụng thế?" Hạnh Mính theo bản năng trách móc anh, người này cái gì cũng tốt, chính là sao cô không nhìn ra anh còn biết ngượng ngùng đó. Vậy sao lúc giam cô trong phòng học nhạc tự an ủi lại không thấy da mặt anh mỏng như vậy.
"Hạnh Mính! Cậu còn không nhanh đi xem!" Lộ Điệp đứng phía sau gọi cô, giương nanh múa vuốt muốn kéo cô quá chỗ cô ấy: "Nhanh lên nhanh lên đi!"
Hạnh Mính buông cánh tay Nguyên Tuấn Sách ra, lúc định chạy đi xem náo nhiệt, mới nhớ ra, quay đầu lại bổ sung: "Nếu lần sau cậu ăn cơm trưa, có thể gọi mình, mình đi ăn với cậu."
Kỳ thật, nói xong câu đó, Hạnh Mính mất một lúc lâu mới cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Cô là vì thấy Nguyên Tuấn Sách đáng thương nên mới nói như vậy, nhưng cô biết rõ Nguyên Tuấn Sách thích cô, làm như vậy có phải không tốt lắm không? Có hơi giống như.. lừa ăn lừa uống của người ta.
Cô đúng là có tiềm năng làm tra nữ.
Tần Nhạc Chí bị thương nặng đến mức độ nào, không ai biết rõ, chủ nhiệm lớp đã đi đến bệnh viện, cũng không có tin tức nào truyền về.
Nhưng Lộ Điệp là "Phóng viên" bát quái, đã nhanh tay bắt được bạn học lớp bên cạnh, lấy được khẩu cung của Tất Mậu Hạo - một đương sự chứng kiến thời khắc đó. Sau đó z một chữ cũng không bớt, chia sẻ lại với Hạnh Mính.
Tình huống lúc đó là thế này, hai người bọn họ đang đứng ở ban công hành lang, dựa vào lan can nói chuyện. Sau đó Tần Nhạc Chí nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách đi tới, liền gọi anh lại, không biết hai người đó nói cái gì, mà Tần Nhạc Chí kích động túm cổ áo của Nguyên Tuấn Sách, sau đó nữa thì nóc nhà sập.
Tất Mậu Hạo xem như khá may mắn, cậu ta đang đứng dựa vào rào canh, những cây cột chống đó cùng đều đồng loạt đổ lên người Tần Nhạc Chí, thậm chí cậu ta còn tận mắt nhìn thấy đầu Tần Nhạc Chí bị đập trúng, bang một tiếng! Cậu ta đứng ngoài, chỉ có thể lo lắng sốt ruột kêu Tần Nhạc Chí cẩn thận, nhưng sau đó cũng bị chuyện xảy dọa cho nằm liệt trên mặt đất, lúc tỉnh táo lại, Tần Nhạc Chí đã bị đè ngã phía dưới rồi.
Lộ Điệp kể lại sinh động như thật, làm Hạnh Mính dường như chứng kiến cảnh tượng diễn ra đó một lần nữa.
"Vậy Nguyên Tuấn Sách thì sao? Cậu ấy đứng gần Tần Nhạc Chí như vậy, thế mà không bị thương sao?"
"Tên Tất Mậu Hạo kìa nói với mình, lúc ấy cậu ta cũng suýt bị hù chết, kết quả liền nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách mặt không biểu cảm, đang đứng chắp tay sau lưng tránh ra, hoàn toàn không bị đập trúng! Mẹ nó, mình nghe xong cũng cảm thấy không thể tưởng tượng."
Lúc đó Hạnh Mính đã gặp được Nguyên Tuấn Sách, cũng nhìn ra anh không hề bị thương, hơn nữa bộ dạng bình tĩnh như thế, người không biết còn tưởng đối căn bản cũng không biết chuyện này!
Không có gì bất ngờ xảy ra, bởi vì khẩu cung của Tất Mậu Hạo, Nguyên Tuấn Sách lại bị gọi đến văn phòng hiệu trưởng, nhưng mới qua một tiết đã trở lại.
Tâm trạng Hạnh Mính vừa tò mò vừa thấp thỏm, đi hỏi anh, vẻ mặt Nguyên Tuấn Sách vẫn bình tĩnh như thường, một bộ không biết nội tình: "Bọn họ hỏi tôi cảnh tượng lúc đó, tôi chỉ nói là mình bị dọa sợ, không nhớ rõ."