"Yêu cầu với đồ ăn của cậu thấp như vậy? Vậy nếm thử hộp cơm của mình đi!" Hạnh Mính mua một phần cơm cà ri thịt bò.
Anh dùng đũa gắp một ngụm, cho vào trong miệng, vẻ mặt bình tĩnh: "Ăn ngon."
"Vậy lần sau cậu có thể mua cái này, ở cửa sổ của nhà ăn số 2, mình cảm thấy đây là món ăn ngon nhất trong thực đơn các món ăn của căng tin trường học." Hạnh Mính thoải mái hào phóng chia cho anh một nửa, sẻ luôn vào hộp cơm của anh: "Nhớ ăn hết nha, đừng lãng phí."
Nguyên Tuấn Sách không nói gì, chỉ nháy mắt nhìn những món cơm với cà ri bao phủ toàn bộ, che đi màu xanh của rau dưa. Đã không còn màu xanh lục, bỗng nhiên anh thấy hộp cơm này có vẻ khó nuốt xuống.
"Bạn học Nguyên."
Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu, mỉm cười. Động tác này không hề liền mạch, mà giữa chừng phải tạm dừng một chút, cô càng cảm thấy anh giống như người máy.
"Cậu có tin trên thế giới này, có quỷ không?"
Cô muốn thăm dò anh.
"Không tin."
Nguyên Tuấn Sách trả lời rất chắc chắn, Hạnh Mính bị đáp án nhanh gọn thình lình lại chắc chắn của anh chặn họng.
"Ừm, thật sự, một chút cũng không tin sao?"
"Đúng vậy."
Nguyên Tuấn Sách đáp lại nói: "Chỉ có những người vô năng mới tin tưởng thế giới này có quỷ. Nhưng nếu bạn học Hạnh tin tưởng, vậy mình cũng sẽ tin cùng với bạn học Hạnh."
".. Cậu mới là người vô năng."
Anh nheo mắt lại, mắt phượng hẹp dài, nheo lại như vầng trăng non, giọng nói rất dễ nghe: "Tôi không phải người vô năng, nhưng từ khí gặp gỡ Bạn học Hạnh, tôi cũng cảm thấy mình trở nên vô năng. Bởi vì mỗi lần tôi nhìn thấy mặt cậu đều suy nghĩ, vì sao tôi không thể tự vuốt cho nó bắn ra? Tại sao lúc tôi tự vuốt không đạt được khoái cảm như lúc cậu vuốt giúp tôi?"
"Mặc dù tôi đã dùng hết toàn lực, trải nghiệm thử rất nhiều tư thế, dùng các loại lực đạo khác nhau, thậm chí còn làm nó đau, nhưng vẫn không thể thỏa mãn. Tôi vẫn cực kỳ khát vọng bạn học Hạnh sờ tôi, chỉ cần nghĩ như vậy thân thể sẽ căng chặt, chỉ cần tưởng tượng ra gương mặt của cậu, lúc bóp chặt cổ cậu, đã khiến tôi cảm thấy rất sảng khoái. Nếu cậu không thể giúp tôi, vậy có thể cho phép tôi bắn vào lòng bàn tay cậu không?"
"Im miệng!"
"Đương nhiên, tôi còn muốn nói cho bạn học Hạnh một chuyện. Nếu tôi thật sự không nhịn được nữa, lần này tôi sẽ chém đứt tay cậu, mang về nhà chậm rãi vuốt ve."
Nguyên Tuấn Sách: Tôi bị dọa sợ.
Anh sắp xếp câu cú rõ ràng, nói nhiều như vậy, kết quả Hạnh Mính chỉ bắt được duy nhất một câu.
Nguyên Tuấn Sách muốn cô hỗ trợ, giúp anh vuốt ve để anh bắn ra.
Hạnh Mính cầm hộp cơm, từng ngụm từng ngụm nhét cơm vào trong miệng, chiếc đũa chuyển động với vận tốc cực kỳ nhanh. Bộ dạng của cô bây giờ cứ như rất nhiều năm không được ăn cơm no, tham lam cứ như hận không thể một hơi ăn hết, thậm chí còn muốn nhét bao nilon vào trong miệng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Bạn học Hạnh?"