⬅ Trước Tiếp ➡
"Ăn xong rồi, đi trước đây." Miệng Hạnh Mính nhét đầy cơm, giọng nói mơ hồ không rõ, lúc nói chuyện còn phun ra một ít cơm. Cô vừa thu thập rác rưởi, vừa đứng dậy, dưới chân như bôi dầu, chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi này.
Buông hộp cơm Nguyên Tuấn Sách hơi hơi mỉm cười, trong nháy mắt khi cô xoay người, nhánh cây dưới đất giống như con rắn, bò đến dưới chân cô, đột nhiên nổi lên khiến cô bị vướng ngã trên mặt đất.
Hạnh Mính hoảng sợ nằm sấp xuống, cũng may cô kịp thời chống tay xuống đất, nhưng cơm cà ri trong miệng đã bị cô nhổ ra, dáng vẻ chật vật khiến cô cảm thấy nhân sinh không còn gì tiếc nuối.
"Bạn học Hạnh, sao lại không cẩn thận như vậy." Nguyên Tuấn Sách đi đến trước mặt cô, vươn tay với cô: "Hơn nữa, hình như cậu cảm thấy những lời tôi vừa nói đều là nói đùa sao?."
Đôi mắt thâm thúy, kèm với ý cười không đạt đến đáy mắt. Đôi mắt anh cong như trăng non, hàm răng trắng tinh chỉnh tề lộ ra một góc, dùng nụ cười xinh đẹp tàn sát bừa bãi.
Đúng là bởi vì cảm thấy anh không nói giỡn, cho nên Hạnh Mính mới muốn chạy.
"Hửm?" Nguyên Tuấn Sách quơ quơ tay trước mặt cô, Hạnh Mính nhịn xuống cảm giác sợ hãi khiến da đầu tê dại, cầm lấy bàn tay lạnh băng, ngón tay không có chút máu của anh.
Sau khi đứng vững, cô vỗ vỗ bụi bẩn trên đầu gối, lễ phép nói: "Cảm ơn."
"Nếu bạn học Hạnh đã ăn cơm nước xong, vậy thì bắt đầu đi."
Nói rồi, cầm lấy tay cô hướng về phía đũng quần anh, rõ ràng lúc này nó còn chưa cứng lên nhưng cô vẫn cảm giác được một đống rất lớn, sau đó, đống lớn đó dần dần thức tỉnh, chiếm toàn bộ lòng bàn tay cô.
"Nhất định phải vuốt sao?"
"Nhất định."
Giọng điệu không cho phép cô phản kháng, Nguyên Tuấn Sách cầm lấy mép quần đồng phục, trực tiếp kéo xuống, không cho phân trần, nhét tay cô vào quần lót.
Vật cứng sung huyết, đột nhiên trở nên cực nóng, độ nóng kinh người.
Cả buổi chiều, Hạnh Mính không thể nào dùng tay viết chữ, cổ tay phải cực kỳ đau nhức, cô cần phải dùng tay trái nắm chặt lấy cổ tay phải, mới có thể giảm bớt loại cảm giác này.
Hạnh Mính oán giận nhìn về phía Nguyên Tuấn Sách, bản thân anh lại giống như không liên quan gì đến mình, cúi đầu nghiêm túc ghi chép trọng điểm trong sách giáo khoa. Dáng ngồi rất thẳng, giống như từng được học lễ nghi chuyên nghiệp nghiêm khắc, lưng không còng, chữ viết xinh đẹp như rồng bay phượng múa, nét bút lưu sướng, viết ra con chữ thể kinh long.
Rất đẹp, xinh đẹp như con người anh vậy.
"Bạn học Nguyên, tay mình mỏi quá." Hạnh Mính ấm ức kể khổ với anh, miệng chu lên, cực không tình nguyện.
Nguyên Tuấn Sách nhìn cô, lại giống như không nhìn cô. Không biết trong đầu anh đang nghĩ cái gì, giống như một cái máy đang sử dụng hệ thống lọc, muốn lý giải ý nghĩa câu nói của cô.
"Tôi viết giúp cậu." Anh cầm lấy notebook của Hạnh Mính.
"Chữ viết của mình rất xấu, cậu không bắt chước được đâu!" Cô vừa mở miệng cự tuyệt, đã thấy anh thả chậm tốc độ viết, phỏng theo chữ viết lúc trước của cô, thế mà độ xấu đó chữ anh viết ra so với chữ cô không phân cao thấp, căn bản nhìn không ra điểm khác nhau.
"Không ngờ năng lực bắt chước của cậu tốt như vậy!" Đến Vu Tề cũng không đạt được trình độ giống như vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡