⬅ Trước Tiếp ➡
Đinh Vi trợn to mắt: "Không có đâu thầy à, hai người bọn họ rất bình thường, hơn nữa Hạnh Mính chơi với ai cũng được, rất hòa đồng, ngoại trừ Tần Nhạc Chí."
"Ừm, chỉ mong là do thầy suy nghĩ nhiều."
Sau núi.
Đất đai chưa được khai phá, cỏ dại mọc lộn xộn, không có đường đi, hơn nữa giờ còn là đêm đen mù mịt, tầm mắt bị ảnh hưởng, chỉ cần cô hơi không chú ý sẽ bị vấp ngã bởi rễ cây hoặc đất đá.
Nguồn ánh sáng duy nhất là từ ánh đèn pin của di động. Hạnh Mính đã mệt đến lả đi, cô ngẩng đầu nhìn ra xa, linh phù toả ra kim quang vẫn lơ lửng trong không trung, phi về phía trước.
Cô không biết mình đã chạy bao lâu, chỉ lo đuổi theo linh phù, giờ cũng không nhớ rõ đường trở về. Nhưng theo lý thuyết, phạm vi cảm ứng của linh phù có hạn, vì sao nó lại luôn bay về phía trước? Chẳng lẽ hồn phách kia cũng luôn chạy về phía trước sao?
Sao có thể? Chúng nó hẳn là không cảm ứng được sự tồn tại của linh phù mới đúng.
Hạnh Mính mệt đến đổ mồ hôi, cô hối hận, dần thả chậm bước chân.
Sớm biết như vậy đã không theo tới, tình huống trước mắt khiến cô tiến thoái lưỡng nan. Nếu bây giờ mà dừng lại thì cô không tìm thấy đường đi ra ngoài, nhưng nếu vẫn tiếp tục đi về phía trước thì lại không biết sẽ bị linh phù đưa tới tận đâu.
Hạnh Mính vặn nhánh cây, thả người nhảy lên trên cây, ôm thân cây khô héo, lợi dụng ánh sáng mỏng manh từ đèn pin của di động, nhìn về phía phương hướng bay của linh phù: "Đừng chạy nữa được không? Tôi thật sự không chạy nổi nữa rồi."
Vầng trăng sáng bị mây đen che khuất hơn nửa, bóng cây lắc lư, rừng rậm an tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng ve sầu vỗ cánh, tiếng ừ u vang vọng vô biên. Cảm giác sợ hãi ngay lúc này bị phóng đại vô hạn, gió lạnh thổi khô mồ hôi trong người, cả người trong nháy mắt thấy lạnh lẽo.
Hạnh Mính quyết định kịp thời dừng tổn hại, cô nhìn nhìn bốn phía, cắn di động, ôm chặt thân cây, bò lên trên. Cô quyết tâm bò tới độ cao đủ để có thể quan sát cả khu rừng này, càng bò lên cao, thân cây càng nhỏ hơn, lay động trong gió.
Rất nhanh, cô đã bò tới đỉnh ngọn cây, cô nhìn thấy đèn đuốc sáng trưng của nội thành, lúc xác định được phương hướng, linh phù đã không thấy bóng dáng.
Di động chỉ có tín hiệu mỏng manh, Hạnh Mính tìm kiếm vị trí của mình trên bản đồ, phát hiện nơi cô đang ở chỉ có một mảnh màu xanh lục, không có đường ra, click mở hướng dẫn, app hướng dẫn chỉ nói cô nên tiếp tục đi về trước.
Phỏng chừng cái nơi khỉ ho cò gáy này, chỉ có mình đứa ngu xuẩn như cô mới đặt chân tới.
Lộ Điệp nói rất đúng, cô thần kinh thô, chỉ biết đấu đá lung tung.
Sau khi nhảy xuống cây, Hạnh Mính tùy ý vỗ vỗ hai cái lên đầu gối, cầm chắc đèn pin, đi về hướng nội thành.
Rào rạt --
Hạnh Mính ngẩng đầu, không ngờ lại thấy linh phù đã quay trở lại!
Nó xẹt qua cô đỉnh đầu, trực tiếp bay về hướng con đường cô từng đi qua.
"Nè!"
Thứ này đang chơi cô sao?
Hạnh Mính ngừng tại chỗ, không nhúc nhích, cô vẫn quyết định không đuổi theo. Nếu lúc này đang là ban ngày, cô nhất định sẽ liều mạng với cái hồn phách này!

⬅ Trước Tiếp ➡