Đêm đen trăng sáng, không gian yên tĩnh, lúc này mây đen đã tản đi hết một nửa, vầng trăng tròn vành vạch lúc trước bị che khuất, giờ cũng đã xuất hiện hoàn chỉnh giữa bầu trời đêm.
Ánh trăng sáng tỏ chiếu vào ngọn cây kia, khiến cái bóng của nó kéo ra thật dài, hình như trên đó còn có bóng người mảnh khảnh.
Anh nghiêng người, dáng ngồi lười biếng dựa lưng vào thân cây, chân dài cong lên, cánh tay đặt trên đầu gối, giống như một bức tranh thể hiện sự thoải mái một cách xinh đẹp nhất. Anh như hòa quyện làm một với rừng cây sâu thẳm an tĩnh, ánh trăng tùy ý dạo chơi trên người anh, chiếu lên làn da trắng như tuyết, không hề có chút huyết sắc, rồi đến ngũ quan tinh xảo.
Một cỗ yêu lực vờn quanh đầu ngón tay của Nguyên Tuấn Sách, xoay tròn giữa không trung, hấp dẫn linh phù ngốc nghếch không não, bay vòng vòng theo yêu khí, khiến không khí cũng bị quấy thành vòng xoáy. Mà ở dưới tàng cây, Hạnh Mính hoàn toàn không ngẩng đầu lên nhìn, cảnh tượng này không biết buồn cười đến mức nào.
Khóe môi anh nhẹ nhàng cong lên, nhìn chăm chú bóng dáng đang rời đi của cô.
Chơi lâu như vậy, thể lực của cô hẳn là đã tiêu hao gần hết, đã đến lúc nên động thủ.
Ngón tay Nguyên Tuấn Sách vẽ một vòng, yêu khí đột nhiên cuốn chặt lấy linh phù. Một ngọn lửa màu u lam cắn nuốt linh phù, hóa nó thành tro tàn.
Anh thấp giọng cười, tự nhiên lại cảm thấy, linh phù này rất giống chủ nhân của nó, ngu xuẩn giống nhau.
Nguyên Tuấn Sách vịn nhánh cây, đứng lên, đôi mắt u ám nhìn chằm chằm bóng người dưới tàng cây. Anh nhấc chân đi về phía trước, dẫm lên không khí, thân mình giống như gió, thoát cái đã dịch chuyển tới một nhánh cây ở cây dương xỉ khác.
Dưới tàng cây, Hạnh Mính đang cực kỳ cảnh giác, nương theo ánh sáng đèn pin, mỗi một bước đi đều rất cẩn thận, chân dẫm lên cành lá khô, phát ra tiếng vang thanh thúy tiếng vang.
Nguyên Tuấn Sách vươn tay, lòng bàn tay hạ xuống, đầu ngón tay hơi cong dường như muốn bắt thứ gì đó.
Ngón tay nhỏ dài hữu lực, lòng bàn tay phút chốc bốc lên một ngọn lửa yêu, ngọn lửa bập bùng tản ra màu u lam. Đáy mắt anh không có cảm xúc, trong mắt là sự vô tình lạnh lẽo, nụ cười mỉm thường vẫn trực trên môi không biết đã biến mất từ khi nào.
Phải bảo toàn thi thể.
Anh thích nhất là cổ với tay cô, không thể để nơi đó bị thương.
Lòng bàn tay ném đoàn yêu hỏa về hướng cô, lam diễm bay nhanh phá tan mọi thứ, đập nát tầng tầng ngọn cây. Phát hiện có tiếng động lạ, Hạnh Mính quay đầu lại, sau lưng đã bị tập kích, sức lực của thứ đó rất mạnh, đánh cô văng xa 3 mét, không đứng dậy nổi, phải bò trên mặt đất, đau đớn muốn chết, cuộn tròn người lại.
Phần lưng có cảm giác đau đớn như bị lửa thiêu đốt, làn da cô cũng cảm nhận được sức nóng của ngọn lửa. Cảm giác châm chích như bị kim đâm, chầm chậm chui vào lỗ chân lông, thâm nhập tới cốt tủy, đọng lại trong máu, chảy khắp toàn thân. Cô há to miệng, trong cổ họng lại không thể phát ra bất kỳ một âm thanh kêu đau.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở