⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Tuấn Sách nghiêng đầu nhìn cậu ta: "Xin lỗi, tôi không biết bạn học Tần Nhạc Chí cũng ở đây. Nếu sớm biết cậu cũng là bệnh nhân ở đây tôi cũng sẽ mang quà cho cậu."
"Ai cần quà của mày! Cách xa tao một chút được chưa, đồ đen đủi!"
"Tần Nhạc Chí, đừng không có lễ phép như vậy, sao có thể người ta nói là đồ đen đủi chứ?" Hạnh Mính lấy ra một gói que cay bản to.
Tần Nhạc Chí tức giận đến muốn nhảy đựng lên: "Cái đồ ngốc này! Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ! Vừa rồi còn còn, còn.."
Nguyên Tuấn Sách nhìn chằm chằm cậu ta, mỉm cười, một cổ khí lạnh lan tỏa khiến cả người cậu ta nổi da gà: "Còn cái gì?"
Hạnh Mính đang muốn nhét que cay vào trong miệng, Nguyên Tuấn Sách nắm chặt cổ tay của cô, kéo lại: "Xuất viện rồi mới được ăn, tôi cố ý dò hỏi bác sĩ, bây giờ cậu không thể ăn những món cay như thế này."
"Cậu mua cho mình, lại không cho mình ăn, cậu cố ý đưa đến đây tra tấn mình hả!" Hạnh Mính chơi xấu hô to: "Mình biết ngay mà, cậu không phải người tốt gì! Cậu là đồ quỷ khoác dạ người!"
Tần Nhạc Chí: "Tốc độ biến sắc mặt mày cũng nhanh quá đấy."
Nguyên Tuấn Sách lấy lại gói que cay đã mở, ném đi, lại bỏ bao nilon đó vào chiếc tủ đầu giường, không cho cô một chút cơ hội phản bác: "Xuất viện rồi mới được ăn."
"Cậu là đồ -- ra vẻ đạo mạo! Cáo già xảo quyệt! Quỷ kế đa đoan! Cậu cậu, lòng dạ khó lường, đồ gian xảo gian trá!" Hạnh Mính đem hết những từ mắng chửi mà đời này mình học được, có thể nói là dốc hết vốn liếng, những từ nhớ được đều lôi ra mắng.
Nhưng mà cố tình là người đối diện hoàn toàn không hề tức giận, khoé miệng vẫn nở nụ cười mỉm tiêu chuẩn, thậm chí đến độ công cũng chưa từng lệch một mm: "Nói tiếp đi, tôi cũng muốn biết, vì sao bạn học Hạnh nói tôi không phải người tốt."
"Nào, nào có." Cô hoảng sợ nói lắp, hoàn toàn không phải do chột dạ, mà là cảm giác sợ hãi vì không thể nhìn thấu anh. Từ trên người anh phát ra một loại khí thế rất huyền bí, cũng rất đáng sợ. Mà cái cảm giác sợ hãi vô cớ này, một khi còn chưa tìm được đáp án, nó sẽ tiếp tục quấy rầy cô, không ngừng phỏng đoán những khả năng và tình huống xấu nhất.
"Xem ra bạn học Hạnh không muốn nói thật với tôi, tôi rất đau lòng."
Đang ngồi xem kịch ở một bên, Tần Nhạc Chí duỗi chân bắt chéo, xuy xuy xuy vài tiếng, mắt trợn trắng: "Đàn ông đàn anh, bày đặt ở đây giả bộ trà xanh."
"Là bởi vì cậu sao?"
Giọng nói lạnh lẽo thình lình vang lên, khiến người nghe xong chỉ muốn trốn. Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách đặt trên người Tần Nhạc Chí: "Là đó cậu ở đây châm ngòi, phá hủy tình cảm của tôi với bạn học Hạnh sao?"
Tần Nhạc Chí buông cánh tay: "Không phải, mày với cậu ta thì có cái cảm tình gì? Có phải đầu óc mày có vấn đề không? Tao kiến nghị mày có thể thuận tiện đến khoa thần kinh của ngay bệnh viện này mà khám bệnh."
"Chờ đã!" Hạnh Mính đánh gãy cuộc cãi nhau của hai người, trong lòng vừa hoảng sợ vừa kinh hãi. Nguồn gốc của loại cảm xúc này rất kỳ quái, cô muốn vạch trần gương mặt thật của Nguyên Tuấn Sách, nhưng lại sợ hãi khi phát hiện ra mình có suy nghĩ như vậy .

⬅ Trước Tiếp ➡