⬅ Trước Tiếp ➡
"Mình nghe Lộ Điệp nói, cậu xin nghỉ hai ngày, hai ngày này cậu đi đâu thế?"
"Hạnh Mính! Vừa rồi hai chúng ta còn nói tên nhóc này có vấn đề. Giờ mày còn quan tâm cậu ta như vậy làm gì? Tự nhìn lại xem bản thân có phải rất tiện hay không?"
Hạnh Mính trừng mắt liếc cái tên phiền phức ăn nói không biết lựa lời kia.
"Ông ngoại tôi qua đời."
Một câu của anh khiến cả hai người đều cảm thấy ngoài ý muốn.
Gương mặt anh vẫn nở nụ cười, ra vẻ kiên cường, chỉ là cảm xúc đã ảm đạm hơn vài phần. Không khí bi thương nhàn nhạt đột nhiên xuất hiện khiến mọi người không kịp phòng ngừa: "Ngày đó, lúc chuẩn bị vào tiết tự học buổi tối, tôi nhận được điện thoại thông báo ông ngoại đã qua đời. Vì vậy phải vội đi gặp mặt ông lần cuối cùng. Hai ngày này tôi đều túc trực trong tang lễ."
"Tôi xin lỗi vì không thể biết tin bạn học Hạnh bị thương sớm hơn. Nếu biết sớm, tôi chắc chắn sẽ là người đầu tiên xuất hiện. Nếu như vậy, có phải Bạn học Hạnh sẽ không hoài nghi tôi không? Bạn học Hạnh là người bạn duy nhất của tôi, là người mà tôi muốn nghiêm túc quý trọng, tôi rất thích cậu."
Lúc bình thường, trên mặt anh sẽ không xuất hiện quá nhiều cảm xúc, hơn nữa trên đó căn bản chưa từng thể hiện cảm xúc bi thương. Không ngờ lại đột nhiên bày ra như vậy, khiến mọi người đều không kịp phòng bị, giờ khắc này Hạnh Mính có cảm giác được tín nhiệm, năng lực cộng hưởng cảm xúc siêu cường khiến cô trực tiếp phá vỡ thứ cảm xúc sợ hãi kỳ quái lúc trước.
"Không phải mình không tín nhiệm cậu.. Được rồi, đúng là có một chút."
"Rất xin lỗi, lần sau mình nhất định sẽ hỏi rõ ràng rồi mới đưa ra suy đoán. Thật sự rất xin lỗi, mình cũng sẽ nghiêm túc quý trọng người bạn là cậu!"
Nếu bạt tai trong tưởng tượng có tiếng động, thì giờ khắc người Tần Nhạc Chí đều phát ra tiếng phanh phanh phanh!
Đồ yêu quái.
Cậu ta không thể nào ngờ tới, đối phương chỉ dùng có hai ba câu, đã khiến Hạnh Mính cảm động đến nước mắt lưng tròng, rốt cuộc người này hiểu rõ cô đến mức nào!
Thật mẹ nó giống kỹ nữ.
Nguyên Tuấn Sách nhìn thoáng qua Tần Nhạc Chí, người sau lập tức lộ ra vẻ mặt hoảng loạn, trốn tránh không dám đối diện với anh. Tần Nhạc Chí sợ nếu hiện tại mình không kìm được mà tiếp tục xỉa xói, thì sẽ bị nói là không có năng lực hưởng cảm xúc, sau đó bị Hạnh Mính chỉ trích.
Nguyên Tuấn Sách cũng không nói gì nữa, cong môi cười vui vẻ giảng hòa với Hạnh Mính: "Cảm ơn bạn học Hạnh, tôi rất vui vẻ. Chữ thích mà bạn học Hạnh nói, rốt cuộc bây giờ tôi cũng đã hiểu rõ nó có ý gì, tôi rất thích người thiện lương như cậu."
Thích cổ của cô, thích tay của cô, thích làn da của cô, cũng thích cảm giác cô bị anh khống chế.
Cảm xúc kì lạ không dễ phát hiện loé lên trong đáy mắt đen láy, ngay cả nụ cười mỉm trên mặt cũng không thể giảm bớt cảm giác bi thương trên người Nguyên Tuấn Sách, khiến Hạnh Mính càng cảm thấy anh đáng thương hơn.
Tần Nhạc Chí xoay đầu sang một bên, chống cằm không rên một tiếng, không biểu đạt sự đồng tình cũng không dám thương hại người con trai kia.
Tần Nhạc Chí tò mò, câu "thích" vừa rồi là có ý gì? Hình như không giống tỏ tình lắm.

⬅ Trước Tiếp ➡