Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cô chỉ đi vệ sinh trong tiết thể dục thôi mà, vì sao lại gặp phải hiện tượng quái dị như thế này!
Tâm lý của Hạnh Mính sắp sụp đổ, chỉ biết gắng sức chạy về phía trước, dưới chân càng không dám dừng lại. Cục đá cứng rắn dùng lực đạo vô cùng mạnh đánh thẳng lên làn da, khiến nó lập tức xuất hiện dấu vết, cơn đau toát ra từ tận xương cốt, chân cô suýt mềm nhũn đến quỳ xuống.
Đến khi Hạnh Mính sắp chạy cuối của trường học, cô phát hiện mấy hòn đá đó mới không công kích cô nữa. Hình như, chúng vẫn luôn xua đuổi cô, muốn xua cô chạy đến ngọn núi phía sau trường học.
Chẳng lẽ, là do con yêu quái lần trước hại cô bị thương!
Cô mới xuất viện chưa được một tuần, vận động quá độ khiến bụng cô trướng đau, cơn đau đớn kinh khủng khó có thể nhẫn nhịn.
Nhớ tới lời dặn của Tùng Nhai pháp sư , Hạnh Mính dừng tạm ở lan can sát đình, mặt đất dưới chân vì phanh gấp mà in xuống một dấu vết quẹo vào xinh đẹp rất rõ ràng, bụi đất cũng bị đánh động, hoảng hốt bay lơ lửng trong không trung. Cô chạy tới phía sau nhà kho đựng dụng cụ thể dục.
Trong lúc chạy, còn cố lấy ra chiếc gương bát quái to bằng lòng bàn tay, bắt đầu xoay trục quay phía trên.
"Ly trung hư, ly đại biểu hỏa, hỏa, hỏa ở đâu!"
Đĩa quay phát ra tiếng ca ca lạch cạch, trục quay chỉ thẳng chữ hỏa, Hạnh Mính rút ra một tờ linh phù từ trong bộ đồng phục, cho nó thấm một ít nước bọt, đặt linh phù vào chính giữa, linh phù phiêu diêu trên mặt gương bát quái một lúc.
Rồi như đã tích đủ năng lượng, tấm linh phù đó hơi run rẩy, thoát khỏi cổ tay áo bay ra ngoài.
Tùng Nhai ngẩng đầu nhìn lên, trên mặt phù từng nét bút viết ra chữ vàng: Hỏa.
Nghe được động tĩnh, Tĩnh Đình phương trượng mở mắt ra, nhìn cột trụ khắc rồng ở giữa đạo quán, huyết linh trên trụ không có biến đổi, lục lạc cũng vẫn an tĩnh.
"Hẳn là tiểu Hạnh phát hiện ra con yêu quái kia, triệu ta qua đi."
Tĩnh Đình phương trượng gật đầu, giọng nói cứng cáp dặn dò: "Bảo vệ con bé cho tốt."
"Đúng vậy."
Hạnh Mính cùng đường, bị chặn trong góc chết ngoài kho hàng, cô chỉ có thể leo qua lan can, chạy về hướng ngọn núi sau trường học.
Mới chạy chưa được bao lâu, lòng bàn chân đã bị các đan xen rễ cây dưới mặt đất làm cho vướng ngã, may nhờ có linh phù che chở, cho nên cô mới không bị mấy hòn đá kia đánh trúng nữa. Nhưng mà Hạnh Mính lại không dám chạy về hướng sau núi một bước, cô sợ con yêu quái kia sẽ lại đánh cô đến mức nhập viện một lần nữa.
Mắt cá chân chợt lạnh, rễ cây vừa rồi còn nằm im khiến cô vướng ngã, giờ lại đột nhiên quấn quanh cẳng chân cô. Bên cạnh còn có rất nhiều cỏ khô, những sinh vật này dường như đều có ý thức riêng, dùng toàn bộ cơ thể chúng bao chung quanh cô.
Hạnh Mính muốn chạy, nhưng chân lại không rút ra được. Không biết cơn gió lạnh thổi từ nơi nào tới, phần phật phần phật, lá cây sàn sạt rung động, thân cây uốn lượn mềm mại, giống như u linh giáng từ trên trời xuống.