Tần Nhạc Chí cảm thấy tên nhóc này đang giả bộ, nếu không chẳng lẽ bạn thân cậu ta thật sự là kiểu người vô tình. Có thể máu lạnh đến mức không sinh ra nổi một chút cảm giác thương hại với Nguyên Tuấn Sách - người vừa mất đi người thân?
Những ngày mưa dầm liên miên không dứt, cho dù bầu trời không rơi một hạt mưa nào, thì trong không khí vẫn trộn lẫn hương vị ướt dầm dề, không khí hóa thành giọt sương, khiến da thịt cứ cảm thấy dính dính rất không thoải mái.
Nguyên Tuấn Sách về đến nhà, Hồ Anh Tài đang ngồi trong phòng khách, cầm quả nho đen ném lên trên, sau đó bách phát bách trúng, chuẩn xác dùng miệng đón được.
"Sao không để ta đi đón ngươi về?" Hồ Anh Tài phun vỏ quả nho ra, trên đỉnh đầu xuất hiện một đôi tai hồ ly có lông màu nâu, đôi môi cười tủm tỉm, mắt khẽ híp lại: "Tốt xấu gì người "Tài xế" như ta, mỗi tháng còn phải nhận tiền công mà ngươi trả đó."
"Không cần."
"Thật lạnh nhạt."
Nguyên Tuấn Sách cởi áo khoác dài bên ngoài, lau lau sau cổ, cảm giác ẩm ướt làm làn da anh rất khó chịu. Sờ phải thứ nhão nhão dính dính càng khiến anh ghê tởm, giờ anh chỉ muốn đi tắm nước lạnh một trận.
"Vết thương trên cánh tay ngươi cũng nên sửa đi chứ? Nào có nhân loại bị thương lâu như vậy, mà vết thương vẫn còn toàn máu khô."
Lần trước bị thương cánh tay đến bây giờ anh cũng chưa để ý tới, nguyên nhân là do không có đủ da. Một chút da cuối cùng, anh dùng để tu bổ trên mặt, hiện giờ chỉ có thể mặc áo dài tay để che che giấu giấu.
"Đúng là nên tu sửa." Nhìn vết thương trên cánh tay, giọng điệu âm trầm không rõ, ý tứ trong đó đều không thể ra ngoài sáng.
"Ta gặp được một tên đạo sĩ ở bệnh viện."
"Đạo sĩ?"
Hồ Anh Tài nheo mắt lệ, ánh mắt lóe ra sự uy hiếp, âm thanh bén nhọn lộ ra thù hận, móng tay đột nhiên dài ra, cực kỳ sắc bén, cặp vào quả nho, móc hạt ra: "Nhớ năm đó, ta đường đường là Hồ Anh Tài, ai gặp mà không phải gọi ta một tiếng ngài hồ yêu. Không ngờ một đám đạo sĩ đáng chết cứ như bị tẩu hỏa nhập ma, phát điên lên tàn sát con dân của ta, bây giờ chúng còn có mặt mũi xuống núi?"
Thấy anh ta vẫn đắm chìm trong thù hận trăm năm khó nuốt trôi, Nguyên Tuấn Sách bật ra tiếng cười trầm thấp cực kỳ ngắn ngủi từ trong lồng ngực, ngữ khí lạnh lẽo, lười biếng.
"Có một chuyện, có làm không?"
"Có chuyện gì? Còn quan trọng hơn chuyện ngươi muốn cô gái nhỏ kia sao?"
"Quan trọng, ta vốn muốn dùng da của cô ấy để tu bổ miệng vết thương, nhưng bây giờ, ta đã thay đổi chủ ý."
Hồ Anh Tài giật mình: "Chuyện có thể khiến ngươi thay đổi chủ ý, không có nhiều đâu."
Dưới chân Hạnh Mính như có gió, khí thế vừa lên liền vụt đi rất xa, giày thể thao màu hồng nhạt ma sát trên mặt đất tạo ra dấu vết, cô hoảng sợ quay đầu nhìn lại, một cục đá chuẩn xác bắn thẳng vào bả vai cô.
Lúc cô đau đến phải che vai lại, các cục đá lớn nhỏ không đồng nhất trên mặt đất cũng đồng thời lơ lửng giữa không trung, nhắm chuẩn vào cô. Mấy hòn đá cứ như phát điên, bay vun vút về phía cô.
Vì sao!