⬅ Trước Tiếp ➡
Trong một con sông ở gần đấy, có người sắp chết đuối đang liều mạng ngoi lên trên mặt nước, người đó giãy giụa mạnh mẽ khiến bọt nước bắn lung tung xung quanh, nhưng vận động kịch liệt chỉ khiến cho cậu ta chìm xuống nhanh hơn. Đến cuối cùng, chỉ còn một đôi tay bất lực vùng vẫy trên mặt nước.
Trên cây cầu hình vòm, Hồ Anh Tài ngồi trên lan can cầu, đôi chân đong đưa trong không trung, nhìn người nọ càng trôi càng xa trên con sông, hỏi anh: "Nếu cậu ta thực sự chết trong con sông này, loài người sẽ thấy cái chết của cậu ta rất bất thường đấy. Nơi này cách lộ trình chạy bộ của đội ngũ khá xa, liệu có người nào hoài nghi ngươi không?"
"Không biết." Nguyên Tuấn Sách đứng ở bên, gương mặt lạnh nhạt, nhìn người con trai xấu số kia. Anh không quan tâm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nhưng anh không thoải mái.
Loại cảm giác này vẫn luôn tồn tại, trái tim giống như bị buộc thắt lại. Mỗi lần hô hấp, loại cảm giác buồn bực vô cớ này đều như đang cắn nuốt tâm trí anh.
Cực kì không thoải mái.
Hồ Anh Tài nghiêng đầu, đuôi mắt hẹp dài hơi hơi nhướng lên, ánh mắt lưu động, hết sức mê người. Mặc dù đã biến thành nhân loại, một vài đặc điểm của hồ ly vẫn được giữ lại, ví dụ như tròng mắt màu vàng nâu, cực có mỹ cảm.
"Yêu sách, có phải ngươi lừa ta chuyện gì hay không?"
"Phải không." Anh thất thần trả lời.
Người con trai trong nước dần dần biến mất khỏi tầm mắt của bọn họ.
Hồ Anh Tài vỗ tay: "Được thôi, ta sẽ giải thích với nhân loại, cứ nói là cậu ta tự tiện rời khỏi đội ngũ chạy tới nơi này chơi, sau đó thình thịch một tiếng, không cẩn thận rơi vào trong sông, a, chết đuối!"
"Vu Tề!"
Một giọng nữ thanh triệt thình lình vang lên, Hồ Anh Tài nheo mắt nhướng mày, quay đầu nhìn lại.
Người con trai đã kiệt sức, thả người trôi theo dòng nước, lúc này cậu ta đã sắp trôi ngang đến chỗ nước dưới cây cầu đá. Nữ sinh trên bờ hoảng loạn chạy tới cây cầu đá. Không ngờ, cây cầu đá lại bắt đầu sụp đổ. Một khe nứt nhỏ, sau đó nhanh chóng lan ra cả cây cầu, từng hòn đá rơi ra, chìm vào nước sông! Đá không ngừng rơi xuống.
Hồ Anh Tài quay đầu nhìn Nguyên Tuấn Sách, thấy lòng bàn tay anh vẫn còn tia laser điện quang xoẹt xoẹt, là anh dùng yêu thuật.
"Được rồi, giờ nguyên nhân chết của cậu ta là bị cục đá đập chết."
Hạnh Mính đứng bên bờ, hét to, thấy người con trai dưới nước vẫn không động đậy, mà cậu ta lại sắp trôi tới nơi cây cầu đá đang sụp đổ. Cô lập tức hành động, một tay chống lan can, lật người, nhắm mắt lại, nín thở, nhảy xuống!
Trong mắt Nguyên Tuấn Sách toát ra ánh nhìn khiếp sợ kinh ngạc, nhưng anh vẫn không hề dừng yêu thuật lại, ngược lại còn đẩy nhanh tốc độ sụp đổ của cầu đá.
Cảm giác không thoải mái kìa lại tới nữa, hơn nữa còn mãnh liệt hơn lúc trước! Nhịp đập của trái tim anh rất không bình thường.
Nếu có thể giải quyết tất cả các phản ứng quái dị của thân thể, anh tình nguyện tiêu diệt mọi thứ!
Ầm vang --

⬅ Trước Tiếp ➡