⬅ Trước Tiếp ➡
Tiếng sụp đổ càng lớn hơn, ngay cả lối đi bộ bên bờ sông cùng bắt đầu sụp dần, đất đá lăn hết xuống sông. Hồ Anh Tài khiếp sợ, trợn mắt há hốc mồm: "Ngươi có hơi quá rồi."
Hạnh Mính biết bơi, nhưng cô chỉ biết kiểu bơi ếch đơn giản nhất, sau khi bắt được cổ áo của Vu Tề, cô ra sức rẽ nước bơi vào bờ. Nước sông chẳng yên lặng, rất nhiều đất đá rơi xuống, tạo ra các đợt sóng lăn tăn.
Cục đá rơi xuống khiến bọt nước bắn tung toé, hơn nữa còn có nguy cơ đập trúng người hai người. Nước sóng đập dềnh với bọt nước từng tóe khiến cô sắp không thể mở được mắt.
Đúng lúc này, Hạnh Mính nhìn thấy hai tấm phù trôi nổi từ thượng du xuống chỗ hai người.
Cô không nhìn lầm, đó là hai tấm phù cô vẽ cho Vu Tề!
Hạnh Mính duỗi tay, bắt lấy chúng nó, bỏ vào trong miệng, khi tung ra, linh phù tỏa ra kim quang, ngăn cản các phiến đá rơi trên đỉnh đầu hai người. Vừa rồi lúc đất đá bên bờ sụp xuống đã khiến một thân cây rơi xuống theo, Hạnh Mính bắt lấy thân cây, dùng sức kéo Vu Tề lên trên cây. Cậu ta đã hôn mê, cả người ghé trên thân cây, hai người phiêu diêu theo nước sông.
Thân cây đập vào bờ sông, Hạnh Mính nhân cơ hội này, bám vào bờ, tay phải túm lấy cổ áo Vu Tề, nín thở, kéo cậu ta lên bờ. Phí bao nhiêu công sức, mặt đỏ tới mang tai, rốt cuộc mới ngoi được nửa người lên.
Sau khi cô lên được tối bờ, hai tay túm chặt cánh tay Vu Tề, mất sức chín trâu hai hổ mới kéo được cậu ta lên.
Hạnh Mính ấn tay lên ngực cậu ta, quần áo cả người cô ướt đẫm, bốc lên mùi tanh của nước sông. Đồng phục dán lên thân hình đơn bạc gầy như tờ giấy, tóc dính bên mặt sườn, từng giọt nước chảy xuôi theo sợi tóc, lăn dài theo đường cong gương mặt, tụ lại dưới cằm và tí tách rơi xuống.
Cô hoảng loạn, sắc môi trắng bệch, tay ấn rất nhiều lần mới thấy cậu ta ho khụ khụ phun nước ra, lúc này cô mới nhẹ nhàng thở phào.
"Còn mấy, vẫn không có việc gì. Còn mấy, không có việc gì.. Còn may không có việc gì."
Tay chân Hạnh Mính run rẩy, cảm giác khủng hoảng không lý do bắt đầu rút đi, cô rơi nước mắt, ngồi quỳ trên mặt đất, khóc lóc tự lau nước.
Trong lòng có một giọng nói đang mách bảo bản thân, lí do xảy ra tất cả những chuyện này, là bởi vì cô.
Trên bờ, lục tục có người tới, có người hô hoán, có người giúp đỡ, cũng có những người xì xào.
Hồ Anh Tài thấy Nguyên Tuấn Sách vẫn lạnh lùng đứng nhìn, tư thái có vẻ vô cùng lạnh nhạt, ngón tay bấu trên lan can bằng đá đã dùng sức đến trắng bệch: "Ngươi có chỗ nào đó không đúng lắm."
Nguyên Tuấn Sách mặc kệ hắn ta.
"Lần giết người này, có phải đã kéo dài khá lâu rồi không? Tuy rằng ta biết sau lưng cô gái nhỏ kia có đạo sĩ bảo vệ, nhưng dáng vẻ ngươi liên tiếp thất bại khiến ta có hơi không thể tưởng tượng."
"Ngày mai." Anh lạnh lùng lên tiếng: "Ta sẽ hành động vào ngày mai. Nhất định phải giết cô ta, mặc kệ dùng biện pháp gì, cô ta nhất định phải chết."
Nguyên Tuấn Sách có dự cảm, nếu cứ để mọi chuyện tiếp tục như vậy, thân thể của anh sẽ không còn thuộc về chính mình nữa.

⬅ Trước Tiếp ➡