⬅ Trước Tiếp ➡
"Bạn học Hạnh đã đồng ý đi xem phim điện ảnh với tôi rồi sao?"
"Mình đồng ý với cậu!"
Giết chết cô, giết chết cô.
"Chỉ cần cậu nói nguyên nhân cho mình, xem bao nhiêu bộ phim cũng được!"
Lập tức giết cô!
Cảm xúc bực bội, toàn thân ngứa khó nhịn, muốn dùng móng tay đâm sâu vào làn da cô, dùng cảm giác đau đớn chống chọi lại thứ cảm xúc khác thường.
Nguyên Tuấn Sách tăng lực vân vê mấy sợi tóc cô, ngón tay cái ấn đến lõm vào phần thịt của ngón trỏ, khóe miệng vẫn mỉm cười, nhưng nụ cười cứng đờ: "Ngày mai, tôi sẽ nói cho cậu."
Có kinh nghiệm đến trễ lần trước, lần này Hạnh Mính xuất phát trước hai mươi phút, đến địa điểm đã hẹn trước.
Những ngày đầu hạ, Hạnh Mính mặc áo sơ mi hoạ tiết ô vuông màu vàng, bên ngoài mặc kèm quần yếm cao bồi, và đôi giày thể thao màu hồng nhạt quen thuộc.
Cô ngồi bên đài phun nước, hai tay vươn ra sau, chống hai bên sườn, chăm chú nhìn đám đông đang di chuyển chung quanh. Chỉ cần Nguyên Tuấn Sách vừa xuất hiện, cô đảm bảo có thể liếc mắt một cái là nhìn thấy anh, anh luôn là hạc trong bầy gà, người nổi bật trong đám người, không thể bỏ qua, cho dù tính có vứt anh vào trong bóng tối, anh cũng có thể làm nơi đó tỏa sáng, tuyệt đối là người bắt mắt nhất.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tối hôm qua Hạnh Mính đã suy nghĩ rất nhiều, hôm nay nhất định phải hỏi rõ một vài vấn đề.
Cô nắm chặt túi quần, cúi đầu cảnh giác xác nhận xem đồ vật bên trong còn ở đó hay không. Bên trong có mười mấy tấm linh phù, chung được cô thức đêm để vẽ ra, mục đích phòng ngừa hậu hoạn, nhưng cô càng hy vọng hôm nay không cần dùng tới chúng hơn.
Nhiệt độ khá ấm áp, một ngày mới vừa bắt đầu, một cơn gió lạnh thổi đến Hạnh Mính rụt cổ, đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo không bình thường.
Thứ âm thanh bén nhọn, thê lương mà lại khàn khàn, âm điệu được kéo thật dài khiến cô ù tai, tầm nhìn trước mắt cũng bị mờ đi.
Hạnh Mính ngẩng đầu, trên bầu trời có một viên cầu màu xám trắng, tiếng than khóc phát ra từ hồn phách khủng bố đang lơ lửng trên đám người này. Sắc mặt của những người đi đường vẫn như thường, chỉ có mình cô có thể nghe được tiếng kêu ai oán này, mắt thấy nó sắp bay mất.
Mình đúng là miệng quạ đen!
Hạnh Mính không cam lòng cầm túi, xung quanh có quá nhiều người, cô không thể động thủ.
Cô cuống quít nhìn bốn phía xung quanh, cách thời gian hẹn gặp nhau chỉ còn có mười lăm phút, Nguyên Tuấn Sách vẫn chưa xuất hiện.
Hồn phách lạc đường thường do bị chết oan, chúng không cam lòng nên mới có thể phát ra tiếng kêu như thế. Viên cầu trắng đục nhảy lên thân cây, một chiếc lá cây khô vàng bay xuống, nó lại nhanh chóng chui ra khỏi ngọn cây, nương theo sức gió bay về phía trước, tiếng kêu kinh tâm động phách cũng chậm rãi nhỏ lại.
Mặt đất trong công viên phủ kín lá rụng, một đôi giày vải màu trắng sạch sẽ màu trắng cao cấp nện trên đám lá vàng, dừng chân cách đài phun nước không xa.

⬅ Trước Tiếp ➡