⬅ Trước Tiếp ➡
Mỗi khi xuất hiện hiện tượng bất bình thường, luôn là vì gặp được Hạnh Mính. Anh nhất định không thể mặc kệ người này liên tục quấy nhiễu bản thân nữa, không thể để mặc cô làm càn.
Cả đời này, anh ghét nhất là bị người khác khống chế!
Một kẻ hèn nhân loại, lại dám vọng tưởng trở thành chúa tể khống chế anh, kẻ đó cũng chỉ xứng chết trong tay anh.
Hạnh Mính mượn kí túc xá của Lộ Điệp, tắm qua rồi thay bộ đồng phục ngắn tay của Lộ Điệp. Cô ấy còn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của cô, nhưng Hạnh Mính đã mệt đến mức không thể mở miệng.
Gần đây liên tiếp phát sinh nhiều việc lạ, Hạnh Mính chịu áp lực lớn đến không thể thở nổi, ngay cả Tùng Nhai pháp sư cũng bị thương, ngày mai cô phải đi đến đạo quán, để thăm anh ấy.
Buổi chiều tan học, Nguyên Tuấn Sách xuất hiện ở hành lang, ngăn cô lại.
"Bạn học Hạnh, ngày mai có thể đi xem phim điện ảnh với tôi không?"
Hạnh Mính ngẩng đầu, nhìn dáng người cao gầy của anh, gương mặt tươi cười như tắm trong gió xuân, giọng điệu vừa dịu dàng vừa nhẹ nhàng nhu thuận, lễ phép dễ thân.
Cô ủ rũ lắc lắc đầu: "Ngày mai mình còn có việc."
"Vậy mình có thể đi cùng bạn học Hạnh không?"
"Mình có thể hỏi cậu một câu không? Hôm nay, lúc chạy bộ buổi sáng, cậu ở đâu?" Cô cúi đầu, ở góc độ này, Nguyên Tuấn Sách chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu đen nhánh xoã tung của cô. Đuôi ngựa luôn được buộc cao phấn chấn, giờ phút này ủ rũ héo úa.
"Sau khi ra khỏi cổng trường, tôi luôn đứng ở cổng trường."
"Phải không?"
"Cậu không tin tôi sao?"
Giọng anh không nghe ra có gì khác thường, trình độ ngụy trang của người này tốt vượt qua những gì mà người khác có thể tưởng tượng. Hơn nữa anh luôn duy trì cái mặt nạ tươi cười, nên cho dù cảm thấy anh rất khả nghi, cho dù biết anh đang nói dối, nhưng cô không thể phát hiện ra điều gì.
Hạnh Mính giơ tay, cầm lấy khoá kéo trước ngực bộ đồng phục của anh, đầu càng cúi càng thấp, thậm chí sắp dán vào trong lòng ngực anh.
Ngữ khí cô nghẹn ngào như sắp kìm chế không nổi, tiếng khóc nức nở đột nhiên bật ra khiến anh không thể tưởng tượng.
"Đừng lừa mình."
Trái tim nổ mạnh như pháo hoa, anh cảm thấy như mình vừa giác ngộ được điều gì đó.
Loại cảm giác này rất không thoải mái, nhưng lại khác với loại không thoải mái lúc trước, chúng không giống nhau.
Nguyên Tuấn Sách tự nhiên càng cảm thấy bực bội hơn, chỉ muốn nhanh chóng giết chết cô!
"Nếu ngày mai bạn học Hạnh đồng ý đi xem phim điện ảnh với tôi, too sẽ nói cho cậu, lí do vì sao Vu Tề lại rơi xuống nước." Cảm giác bị chạm vào người, ngón tay anh nâng lên, đụng vào gương mặt mang nhiệt độ ấm áp của nhân loại.
Ngón tay tái nhợt, nhiệt độ lạnh như băng, ngón tay gầy tinh tế, chúng túm lấy một dúm tóc, cầm lòng không đậu, cọ xát giữa ngón trỏ với ngón cái.
Cô ngẩng đầu, hốc mắt đỏ bừng ướt át giống như nai con bị chấn kinh, khiến trái tim anh bang bang nhảy loạn. Anh gần như có thể cảm nhận được trái tim mình đang đập nhanh đến mức độ nào, tần suất bao nhiêu.
"Cậu biết? Cậu đã nhìn thấy cái gì!"
Tham luyến.
Ghen ghét.
Vì sao lại dễ dàng bị mấy câu nói của cô khơi gợi cảm xúc? Vì sao mấy câu nói của cô lại có thể dễ dàng khiến lý trí của anh sụp đổ như vậy?

⬅ Trước Tiếp ➡