Cánh tay bị bỏng rát khiến cô đau đớn phát ra tiếng thét chói tai, phần vai trái của áo sơ mi màu vàng đã thấm đẫm sắc đỏ chói mắt, là máu tươi.
Đây là lần đầu tiên Nguyên Tuấn Sách nhìn thấy cô mặc quần áo bình thường chứ không phải đồng phục, dáng vẻ vừa đáng yêu vừa linh động tươi đẹp.
Trên cửa sổ, có một bóng người cao lớn đang đứng, một bàn tay buông thõng bên người, trên lòng bàn tay còn lại có một tấm gương bát quái còn lớn hơn cái của cô, phù văn trên đó thường loé lên một vài tia điện quang lập loè. Toàn bộ linh phù vây quanh anh, giống như chúng chỉ nghe theo mệnh lệnh của anh, mặc anh điều khiển.
Tầm mắt bị nước mắt làm cho mơ hồ, dường như cô nhìn thấy một gương mặt rất quen thuộc, nụ cười mỉm tiêu chuẩn, như tắm trong gió xuân.
Đây cũng là lần đầu tiên cô cảm thấy giọng nói dịu dàng trong trẻo ngày thường lại tàn nhẫn đến thế.
"Bạn học Hạnh, thật trùng hợp."
"Không phải cậu nói đi WC sao?"
Cổ họng Hạnh Mính không thể phát ra một tiếng nào, cơn đau đớn ở vai dường như đang hủy hoại lý trí của cô. Đôi mắt không thể khống chế mà chảy nước mắt, trong mắt toàn vẻ khó tin, giống như đang phản kháng cũng giống như đang hỏi anh vì sao lại phản bội.
"Hình như cậu đang rất đau."
Anh nhảy xuống khỏi cửa sổ, dáng vẻ tuấn tú nhẹ nhàng, thực sự khiến người nhìn có ảo giác, không biết rốt cuộc là anh đang đi, hay là đang bay.
Áo hoodie và vòng cổ bạc hình hoa sen chịu lực hấp dẫn từ lòng bàn tay của anh, giống như linh phù, phiêu giữa không trung.
Lúc này Hạnh Mính đã nhìn thấy rõ đồ vật trong tay anh, đó đúng là gương bát quái của Tùng Nhai pháp sư.
"Là cậu, là cậu làm Tùng Nhai pháp sư bị thương." Trong đôi mắt cô toàn là nước mắt, từng giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống. Đôi mắt nai đã khóc đến đỏ ửng, dáng vẻ tủi thân như vừa bị ai chà đạp khi dễ một phen, cái miệng nhỏ ngập ngừng.
"Cậu đang quan tâm anh ta sao?" Lông mi Nguyên Tuấn Sách buông xuống, nghiêng đầu, dáng vẻ không chút để ý.
Linh phù bên người anh động đậy, hóa thành kiếm sắc bén, bá một tiếng, đâm thẳng vào vai phải của cô
"A a a!"
Giọng thiếu nữ trời sinh bén nhọn, tiếng than khóc thê lương than khóc còn chói tai hơn tiếng kêu của hồn phách, nhưng so tiếng kêu quỷ khóc sói gào của chúng nó, tiếng thiếu nữ là hét đã dễ nghe hơn vạn là lần.
"Tôi nói rồi, tôi sẽ giết cậu, cậu tốt nhất đừng phân tâm mà đi quan tâm chuyện của người khác, chỉ nên để ý đến tôi thôi."
Trong khoảnh khắc sắp chết, rốt cuộc Hạnh Mính mới ngộ ra mọi thứ. Thì ra, mọi chuyện đúng như cô phỏng đoán, những chuyện hung hiểm cô gặp phải trong mấy tháng nay, còn những người xung quanh tự nhiên lại bị thương, những chuyện quỷ dị không ngừng liên tiếp phát sinh, đều là từ khi Nguyên Tuấn Sách chuyển trường tới mới có.
Nụ cười trên mặt Nguyên Tuấn Sách dần dần biến mất, anh dỡ mặt nạ ngụy trang xuống, bỏ đi lớp da người tinh xảo đến vớ vẩn da, bại lộ gương mặt yêu, phóng thích bản tính tàn bạo nguyên thủy.
"Kim mộc thủy hỏa thổ. Bạn học Hạnh, cậu nghĩ xem muốn chết kiểu gì đi?"
Máu liên tục chảy giàn giụa từ bả vai xuống, quần áo cũng bị thấm ướt biến thành, màu đỏ tươi bao trùm màu vàng tươi sáng lúc đầu.