⬅ Trước Tiếp ➡
Cột tóc đuôi ngựa vì vừa rồi vận động khá mạnh nên đã tản ra, rối tung tán loạn, dáng vẻ lúc này của cô cực kỳ chật vật. Hai tay Hạnh Mính vô lực rũ trên mặt đất, nước mắt đau đớn cứ rơi xuống: "Không muốn chết, mình không muốn chết."
Cằm bị mấy ngón tay trắng nõn khẽ nâng lên, từ đầu ngón tay truyền ra một dòng điện nhỏ, cơn đau khiến cô tỉnh táo lại ngay lập tức. Cô bị ép ngẩng đầu nhìn người đang thao túng sinh tử của mình, đột nhiên lại có ảo giác anh là thần.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách nghiêm túc cân nhắc: "Thủy thì sao? Dùng nước vừa không làm làn da của cậu bị thương, vừa có thể giúp cậu chết thống khoái một chút."
"Hình như cậu còn biết bơi, bằng không thì sao lại không thèm suy nghĩ gì mà nhảy xuống sông cứu người đây? Đáng nghẽ tôi nên nghiêm túc một chút, nếu trực tiếp khiến cậu chết trên con sông trong ngày hôm qua, thì hôm nay cũng khỏi phải chịu loại đau đớn này."
Linh phù xếp hàng chỉnh tề quây quanh người anh, toàn thân chúng tỏa ra ánh sáng vàng lấp lánh như tùy thời chờ đợi tiến công, cảnh tượng khủng bố như thế.
"Chết chung một chỗ với Vu Tề, hẳn là cậu sẽ không thấy cô độc đâu nhỉ?" Nụ cười mỉm xinh đẹp khi xưa nay lại tỏa ra cảm giác có khiếp người. Liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra nụ cười này không thật tâm, có thể nhận ra lúc này anh đang tức giận.
Nước trong đôi mắt của Hạnh Mính đã tích tụ thành đại dương mênh mông, lúc cô chớp mắt thì lũ lượt chảy xuống: "Mình không muốn chết, vì sao nhất định phải bắt mình chết. Mình sẽ không làm hại cậu, sẽ không làm tổn thương đến tính mạng của cậu, cũng sẽ không nói chuyện này cho người khác."
Tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc truyền đến từ phía sau anh, Nguyên Tuấn Sách vẫn bình tĩnh như cũ nhìn cô. Từ phương hướng phòng vệ sinh, một bồn chứa nước nổ tung, nước trong bồn chứa như bị một thế lực vô hình điều khiển, bay lên không tụ thành một đám. Một quả cầu nước to đùng lơ lửng giữa không trung.
Không ngờ nó lại do anh điều khiển!
"Cái chết của bạn học Hạnh cũng không phải không có ý nghĩa. Tôi sẽ chặt tay và cổ của cậu xuống, vào mỗi đêm tối khi tôi lại vì nhớ tới cậu mà cứng lên, thì những bộ phận ấy của cậu có thể có tác dụng."
"Không cần!
Viên cầu nước đang trôi nổi giữa không trung đột nhiên bay về hướng cô. Mạnh mẽ bao bọc toàn bộ đầu cô, gương mặt của Hạnh Mính hoàn toàn bị vùi vào trong nước, xoang mũi tức thì hít thở không thông, vẻ mặt thống khổ vặn vẹo trong làn nước trong vắt.
Sóng nước nhộn nhạo, gương mặt xinh đẹp bị nghẹn đến đỏ ửng vẫn đang bất lực giãy giụa, gian nan mở to mắt, đôi tay cố gắng rẽ làn nước lạnh lẽo, giống như khi ngụp lặn dưới biển sâu, muốn ngoi lên.

⬅ Trước Tiếp ➡