Đế đèn trên đầu giường có bốn cây nến đã được thắp sáng, ngọn lửa của chúng lại bị hơi thở dồn dập của cô thổi cho lay động, giống như có thể tắt ngúm bất kỳ lúc nào.
Tròng mắt Hạnh Mính bất an chuyển động, đánh giá gian phòng ngủ này.
Tường giấy màu đen hồng phong cách phục cổ, hoa văn là một loài chim đại diện cho sự hoà hợp. Tấm thảm nhung mượt mà dưới sàn cũng bị loại hoa văn này phủ kín. Đầu giường có đặt các đồ vật như trụ đèn, đồng hồ cát, lồng chim..
Cảnh tượng phong tình như trong một căn phòng tại nước Anh thời kỳ Phục Hưng, cô thiếu chút nữa cho rằng mình đã bị dịch chuyển tức thời tới nước ngoài.
Đông!
Đồng hồ quả lắc cổ xưa vang lên tiếng kêu báo hiệu giờ là đúng 12 giờ. Tiếng chuông đồng hồ đột ngột vang lên khiến Hạnh Mính bị giật mình hét lên, không màng đau đớn nơi bả vai, cô vội vàng kéo qua chăn qua đỉnh đầu.
Bang một tiếng, bên ngoài chăn hình như có ánh sáng.
Cô túm chặt tấm chăn cotton thô ráp, bất an hơi hé góc chăn ra một chút. Thấy chiếc đèn chùm trong phòng sáng lên, ánh mắt lộ ra vẻ kinh hồn thất thố.
Nguyên Tuấn Sách đang đứng dựa vào cửa phòng, anh mặc bộ đồ ngủ màu xám rộng thùng thình, bàn tay còn đặt trên công tắc đèn ở vách tường.
"Đừng! Đừng giết mình!" Cô trở nên nhát gan, tròng mắt mở cực lớn. Đôi mắt nai mờ mịt lại kinh hoàng, cực kỳ giống một con nai vàng ngơ ngác bị lạc khỏi đàn, đang ngây ngốc trong màn sương mù dày, chờ bị thợ săn xâu xé.
Nguyên Tuấn Sách buông tay, trên mặt lại trưng ra nụ cười hiền lành ôn lương, giống như người khắp thiên hạ không một ai mỉm cười dịu dàng hơn anh.
"Bạn học Hạnh vẫn chưa nói với tôi, cậu muốn chết theo kiểu gì đâu."
Lại tới nữa, lại tới nữa!
"Mình, mình, mình không muốn chết! Hơn nữa nếu cậu giết mình, sư phụ sẽ đến cứu mình!"
"Cậu nói cái lão bất tử đó sao?"
Lần đầu tiên Hạnh Mính nghe thấy có người dám không tôn trọng sư phụ cô như vậy.
Nguyên Tuấn Sách đi tới, Hạnh Mính lại kéo chăn lên đầu, che nửa khuôn mặt.
"Nơi này đã được tôi bày một trận pháp, cho dù là lão đông tây đó, cũng không thể phát hiện cậu đang ở đây. Cho nên, bạn học Hạnh, cậu có thể yên tâm nói cho tôi biết, cậu muốn chết kiểu gì?"
"Mình nói mình không muốn chết." Đôi mắt cô nhíu lại, lông mày cũng nhăn lại, hốc mắt đã có ánh nước lấp lánh.
"Khó mà làm được. Sự tồn tại của bạn học Hạnh chỉ khiến tôi tăng thêm phiền não. Nên giết cậu sớm một chút, sau đó giải quyết cái lão đông tây kia, đây sẽ là một việc khiến tôi cực kỳ hài lòng."
Muốn giết sư phụ của cô?
Nguyên Tuấn Sách vươn tay về phía cô.
"Cậu chờ chút đã!"
Ngón tay của anh tinh tế trắng nõn như ngón tay con gái, ngón tay hơi dài, móng tay có màu trắng hồng trong suốt. Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, Nguyên Tuấn Sách mỉm cười, muốn xem xem cô định nói cái gì.
Hạnh Mính run rẩy ấp ủ lời lẽ thật lâu, nửa ngày sau, ánh mắt mới lơ đãng quét qua dưới thân anh, chiếc quần màu xám và chỗ nhô cao một cách bất thường.
Cô căng da đầu, ngón tay chỉ xuống dưới, đầu lưỡi hơi nhíu lại: "Cậu, chỗ đó của cậu, cứng rồi."
Nguyên Tuấn Sách nhìn theo tầm mắt của cô.