⬅ Trước Tiếp ➡
"Bởi vì tôi luôn nghĩ đến bạn học Hạnh, cho nên nó mới biến thành như vậy. Tuy rằng rất khó chịu, nhưng tôi có thể nhịn. Chỉ cần sau khi giết chết cậu, chém đứt cánh tay của cậu, là tôi có thể dùng tay cậu để vuốt ve nó."
Nói xong, độ cong của khóe miệng anh càng lớn hơn, ngữ khí mang theo chút vội vàng hấp tấp: "Tôi đã sắp không chờ nổi nữa rồi, bạn học Hạnh, làm phiền cậu, nhanh chóng lựa chọn một cách chết đi! Tôi sẽ nghiêm túc thỏa mãn cậu, cậu muốn chết như thế nào cũng được!"
"Không! Mình, mình có một cái kiến nghị! Nguyên Tuấn Sách, cậu thật sự không thể giết mình."
Anh nhăn mày, không kiên nhẫn nói: "Nước mắt không có tác dụng với tôi đâu, cậu vẫn nên lựa chọn sớm đi.."
"Mình có! Mình có một biện pháp!" Hạnh Mính đánh gãy lời anh, vươn một ngón tay đang phát run ra, cô dùng hàm răng cắn chặt môi dưới, nhấm nháp mùi vị rỉ sắt của máu nóng, cố nén nước mắt: "Không phải cậu đang thấy khó chịu sao? Mình có thể giúp cậu, hơn nữa, chỉ khi mình còn sống, mới có thể giúp cậu!"
Nguyên Tuấn Sách không hề có chút hứng thú với kiến nghị của cô: "Sau khi cậu chết, cũng có thể giúp tôi."
"Cái đó không giống nhau!" Hạnh Mính thét chói tai, khiêu chiến ngay bên cạnh điểm mấu chốt của anh: "Cậu để mình, thử một lần, một lần là được. Nếu cậu vẫn cảm thấy không thoải mái, cậu có thể giết mình.. A, không, không! Mình cũng là lần đầu tiên làm chuyện này, nếu không thoải mái, để mình thử lần thứ hai, lần thứ hai mình tuyệt đối có thể làm tốt!"
Nguyên Tuấn Sách tâm phiền ý loạn buông tay: "Rốt cuộc cậu đang nói cái gì?"
Hạnh Mính bắt lấy quần anh.
Nguyên Tuấn Sách không đề phòng bị cô đột nhiên dùng sức kéo qua. Trong lúc hoảng loạn lại theo bản năng ấn đầu cô xuống, nhìn thấy cô cởi quần anh ra, khuôn mặt chôn vào chỗ đang trướng đau khó nhịn kia.
Hơi thở vờn quanh, cảm nhận được miệng lưỡi mềm mại, thứ đó được đôi môi ẩm ướt liếm láp. Sống lưng căng thẳng, trong đầu như có đám mây vừa nổ mạnh. Cả người giống như đang ngâm trong suối nước nóng, xung quanh toàn là hơi ẩm ấm áp mờ mịt. Huyết mạch toàn thân như được đả thông, một tiếng ầm vang lên.
Cánh môi anh khẽ nhếch lên, đáy mắt thoáng qua tơ máu có chút kinh ngạc, gương mặt yêu nghiệt nhiễm một màu sắc dục, ngay cả vết sẹo ở xương gò má cũng toát ra vẻ mê hoặc.
Hai mắt không còn tiêu cự nhìn chằm chằm đỉnh đầu đen bóng của cô, hai chân bắt đầu phát run. Cảm giác cực hạn chưa từng có khiến anh suýt đánh mất lí trí , không nhịn được mà hơi hạ eo xuống, ý đồ muốn đâm sâu vào, cái cảm giác đó khiến toàn thân anh tan tác chết lặng.
Yết hầu bị ép mở ra, trụ thịt cắm vào rất sâu khiến cô buồn nôn, hàm răng lỡ quét qua trụ thịt. Rõ ràng là đau đớn, nhưng lại khiến anh sung sướng đến nhắm mắt, nước mắt sinh lý rơi xuống, thấm vào tầng băng gạc trên bả vai cô.
Cảm giác hít thở không thông khiến yết hầu hút cắn côn thịt thô to càng mạnh mẽ hơn. Khuôn miệng bị nhét kín kẽ, người anh em thô tráng bị giam cầm bên trong, chỉ cần cô hơi động một chút đã có thể khiến cho tinh thần anh tan tác đến rối tinh rối mù.
Nguyên Tuấn Sách cúi đầu xuống, khu vực dài 23 cm hơi mềm xuống, vùng eo vẫn cong, không muốn thẳng lại.

⬅ Trước Tiếp ➡