Cô chỉ là một con người yếu ớt, giờ phút này sinh mạng mỏng manh như treo trên một sợi tơ, bất kì lúc nào cũng có thể chết.
"Vậy anh có thể nói cho tôi biết, Nguyên Tuấn Sách thích cái gì không?"
Hồ Anh Tài nghiêng đầu, đôi tay đặt trên đầu gối, vẫn duy trì tư thế khom lưng nói chuyện với cô, đuôi tóc mượt mà được cột lại, rũ xuống sườn vai, nụ cười ẩn chứa thâm ý kiểu biết rõ còn cố hỏi: "Cậu ta thích cái gì, chẳng lẽ không phải cô là người rõ ràng nhất sao?"
Hạnh Mính ngây ra một lúc, sau đó mới phản ứng lại.
Nguyên Tuấn Sách thích được tuốt, thích khẩu giao.
Cho nên, phương pháp duy nhất khiến động vật máu lạnh sinh ra cảm tình với mình, lại là dục vọng sao?
Hồ Anh Tài đi rồi, Hạnh Mính mới bò ra khỏi ổ chăn, cô hôn mê đến tận 9 giờ tối, bụng đã đói đến phát ra tiếng kêu vang.
Đồ ăn trong mâm khá phong phú, có thịt có trứng, còn có quả táo. Không biết thịt trong mâm là loại thịt gì, cách chế biến khá qua loa, như là đặt trong nồi tùy tiện chiên chín rồi lấy ra, nhìn có hơi giống bò bít tết, thịt đã chiên xong biến thành màu đen.
Không có đũa, Hạnh Mính dùng tay chọc chọc miếng thịt mềm còn nóng, cô quỳ gối trên giường, cầm lên ăn thử.
Vừa mới cắn được một ngụm đã cảm nhận được, miếng thịt này vừa thô vừa cứng như vỏ cây vậy! Vẻ mặt Hạnh Mính vặn vẹo, ngũ quan nhíu lại một chỗ, miệng phun phi phi phi.
Đắng quá, rõ ràng là miếng thịt này bị chiên quá lửa.
Hạnh Mính cầm lấy quả trứng gà, vừa bẻ đôi ra, một dòng chất lỏng hỗn hợp giữa lòng trắng trứng và lòng đỏ trứng chảy xuống mâm.
Trứng còn chưa chín!
Hạnh Mính dựa vào một quả táo sống đến buổi sáng ngày hôm sau, mạng nhỏ được các món ăn trong căng tin trường học nhà ăn cứu lại.
Lộ Điệp nhìn thấy cô đang lấy đồ ăn ở cửa số 2. Lộ Điệp là học sinh nội trú, tối chủ nhật hôm qua chỉ ở lại trong trường học, sáng nay cô ấy nghe mấy người sao đỏ phuh trách kiểm tra đồng phục và đầu tóc nói, Hạnh Mính và Nguyên Tuấn Sách đến trường từ cùng một chiếc trên xe, hại cô ấy chưa kịp rửa mặt đã vọt vào phòng học tìm người.
Phát hiện Hạnh Mính không có ở phòng học sau, Lộ Điệp đoán chắc cô đang ở nhà ăn, nên chạy tới nơi này hưng sư vấn tội, muốn tra hỏi cho ra nhẽ.
"Trên đường đi học mình gặp được cậu ấy, chỉ là tiện đường mà thôi."
"Chỉ đơn giản như vậy?" Lộ Điệp hô to, bím tóc vừa nãy chỉ kịp chỉ buộc lỏng lẻo, lúc này đầu tóc hỗn độn, có vài sợi còn chỉa thẳng lên.
"Rốt cuộc thì cậu đang nghĩ linh tinh cái gì thế?" Hạnh Mính nhịn cơn chột dạ, dùng sức há miệng cắn bánh bao, mới nhai được vài cái đã xuống nuốt, ăn ngấu nghiến.
"A a a!" Lộ Điệp bực bội gãi tóc, mái tóc dài vốn đã rối loạn giờ còn trông giống tổ quạ hơn, càng cào càng rối: "Mình còn chưa kịp rửa mặt, tóc không kịp buộc, đã chạy đi tìm cậu. Mà giờ cậu nói với mình, hai người chỉ có thể thôi? Tốt xấu gì cũng nên lừa gạt mình chút chứ!"
"Sau này cậu có thể đi làm phóng viên, đảm bảo tin cậu viết ra sẽ cực kỳ hấp dẫn."
Lộ Điệp nhíu mày: "Không đúng, có gì đó sai sai ở đây. Giác quan thứ sáu của mình nói cho mình biết, giữa hai ngươi tuyệt đối có chuyện!"