⬅ Trước Tiếp ➡
Hạnh Mính khụ một tiếng, che miệng lại, chút đồ ăn ít ỏi vừa nạp vào mới không bị phun ra khỏi miệng. Lộ Điệp thấy vậy liền chỉ ngón tay vào cô, lạnh lùng sắc bén khẳng định: "Có phải cậu đang chột dạ hay không? Mặt đã đỏ hết lên rồi!"
".. Bả vai mình bị thương, đau lắm."
"Chuyện này nhất định có liên quan đến Nguyên Tuấn Sách."
Hạnh Mính phát hiện cô bạn Lộ Điệp của mình không dễ lừa.
Cô không quan tâm nữa, uống một ngụm cháo, ánh mắt mơ hồ chuyển sang nơi khác: "Nếu cậu đã muốn biết như vậy, vậy thì giúp mình một chuyện, rồi mình sẽ nói cho cậu."
"Thành giao!"
Thứ hai có tiết thể dục, thân là ủy viên thể dục, Hạnh Mính lại chậm chạp không xuất hiện.
Sức khỏe của Vu Tề cũng chưa tốt lên hoàn toàn, cho nên cũng ngồi sang một bên nghỉ ngơi. Giáo viên thể dục để lớp trưởng đại diện dẫn cả lớp chạy bộ, lại nhìn về phía cây ngô đồng trong sân thể dục, nơi đó có ba bóng người đang đứng, trong đó còn có một ủy viên thể dục đang "mất tích", giáo viên cảm thấy rất đau đầu.
"Cả lớp cứ chạy đi, tôi đi báo cáo với chủ nhiệm lớp của các em một tiếng."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trong đội ngũ có vài học sinh rì rầm khe khẽ nói nhỏ, họ đều đang đoán, Hạnh Mính trốn học sẽ bị trừng phạt như thế nào. Nhưng giáo viên thể dục rất "Quý anh tài", học sinh có năng khiếu thể thao do ông bồi dưỡng ra, chắc là sẽ không bị phạt quá nặng.
Lộ Điệp không giữ được bí mật, buột miệng nói: "Yên tâm đi! Hạnh Mính đã sớm xin phép chủ nhiệm lớp rồi."
Bạn học đang chạy bộ phía trước quay đầu lại hỏi cô ấy: "Sao cậu lại biết?"
Lộ Điệp cảm thấy mỹ mãn, vừa muốn nói ra, sắc mặt lại đột nhiên một suy sụp.
Xong đời, vừa rồi cô ấy đã đồng ý giữ bí mật này.
Nói xong, lại liếc mắt nhìn người đứng dưới tàng cây xa xa một cái, còn may, chắc là Nguyên Tuấn Sách chưa nghe thấy, bằng không cô ấy sẽ thật sự trở thành kẻ bội tín.
Vu Tề và Tần Nhạc Chí ngồi xổm dưới bóng cây râm mát. Hai tên bệnh nhân lần đầu biết được, thì ra cảm giác không phải học thể dục lại sung sướng như vậy.
Bọn họ nhìn Nguyên Tuấn Sách không chút sứt mẻ đứng ở một bên, đôi tay chắp sau người, dáng người đĩnh bạt, mắt nhìn nơi xa, trên người anh tỏa ra khí chất thanh lãnh tự phụ, bất kỳ hành động giơ tay nhấc chân nào cũng đều thể hiện sự trầm ổn không phù hợp với tuổi tác.
Tần Nhạc Chí không tiếng động mở miệng mắng anh giả vờ. Nghiêng đầu, nhưng ánh mắt vẫn hướng lên người anh, có vẻ như đang muốn nhìn trộm điều gì đó.
Tên nhóc này luôn cho người ta cảm giác thần thần bí bí, hơn nữa còn loại cảm giác đáng sợ nói không nên lời, nhưng cậu ta vẫn không phục.
Tần Nhạc Chí mới vừa khỏi bệnh, hôm nay cũng là ngày đầu tiên đi học lại, cậu ta không muốn ngay ngày đầu tiên quay về đã cãi hay đánh nhau với bạn cùng lớp, nhưng cậu ta có dự cảm, Nguyên Tuấn Sách chính là tên cầm thú đội lốt người, tuyệt đối có bí mật gì đó không muốn cho người khác biết.
Vu Tề lại mở trước: "Nguyên Tuấn Sách, cậu cứ đứng mãi thế không mệt sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡