Lá họ kim: những chiếc lá dài, nhỏ "như kim", toàn bộ diện tích của lá kim nhỏ hơn so với các lá thường xanh.
Hình ảnh cây tùng:
Nhưng anh lại dựa lưng vào thân cây, ngồi trên một một nhánh cây trụi lủi, ý cười ôn hòa cử chỉ ưu nhã, giống như đã chờ đợi thật lâu. Ánh mặt trời từ ngọn cây chiếu xuống dưới, Hạnh Mính bị chói, không mở mắt ra được, nhưng Nguyên Tuấn Sách lại náu người trong bóng râm tạo ra từ đống lá thông rậm rạp, gương mặt tuy tuấn tú nhưng lại không thể nhìn rõ biểu cảm, yêu dị tới cực điểm.
"Bạn học Nguyên, cậu làm gì mà lẽo lên đó ngồi thế?" Hạnh Mính vừa đứng lên liền lui lại phía sau, đôi tay bắt sau lưng, dáng vẻ cực kỳ ngoan ngoãn. Cô cảm thấy có lẽ vừa rồi mình phản ứng có hơi kịch liệt.
Nguyên Tuấn Sách nhảy từ trên cây xuống, cả người như là không chịu tác dụng của trọng lực, mũi chân nhón lên, nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, gót chân mới chạm đất, cả người đứng vững.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Làn da trắng bệch như tờ giấy, ánh mặt trời chiếu lên người anh cực kỳ chói mắt, trắng đến nỗi mây trắng cũng phải cúi người chào thua.
Nguyên Tuấn Sách khom lưng tới gần cô, nhắm mắt lại, nhẹ ngửi mùi bên cổ cô. Hạnh Mính sợ tới mức cắn chặt răng, cả người không tự chủ được mà nghiêng về phía sau. Người thiếu niên đứng trước mặt mình, dường như có thể che hết ánh mặt trời.
"Bạn học Hạnh, mùi hương trên người cậu, thật thối." Nguyên Tuấn Sách cười tủm tỉm.
Thối?
Hạnh Mính giơ tay ngửi thử, nghĩ thầm, liệu có phải do lúc mình ngồi xe buýt trở về đã đụng vào cái gì không.
"Là mùi thối của một loại huân hương chuyên dùng để đốt trong chùa chiền. Là thứ mà nhân loại mang theo, tỏ lòng thành kính để mưu cầu dục vọng, vô cùng ghê tởm."
"Cậu.. Cậu không thích loại mùi hương này sao?"
"Đúng vậy, tôi cực kỳ chán ghét."
Hạnh Mính muốn lừa gạt qua loa: "Thì ra là thế hả? Mình thì vẫn cảm thấy nó khá ổn."
"Cậu đi tìm lão bất tử kia sao? Hay là, đi thăm Tùng Nhai pháp sư mà cậu sùng bái?" Nguyên Tuấn Sách mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng nõn: "Hoặc là, cậu muốn tìm cả hai người đó? Bạn học Hạnh muốn người người khác tới cứu mình, là như vậy sao?"
Hạnh Mính muốn khóc, lại càng lui về sau một bước, lúc trước hai người cách nhau quá gần, giờ cô phải lùi lại, bảo trì khoảng cách an toàn: "Đừng như vậy, cậu thật đáng sợ, đừng cười như vậy."
"So với chuyện này, hiện tại tôi càng muốn biết một vấn đề khác hơn. Bạn học Hạnh, mối quan hệ giữa cậu với bạn học Tần Nhạc Chí là như thế nào?"
Đầu Hạnh Mính "Oanh" một tiếng, như muốn nổ tung.
Vì sao lại đột nhiên hỏi cô chuyện này? Tuyệt đối không phải Nguyên Tuấn Sách ngẫu nhiên hứng lên mới dò hỏi, nhất định là có vấn đề, cô nên trả lời như thế nào?
Anh muốn giết Tần Nhạc Chí? Có phải chỉ cần câu trả lời của cô có chỗ nào hơi không đúng, anh sẽ lập tức tự tay chơi chết Tần Nhạc Chí, hoặc là lột da cậu xuống!