Hàm răng Hạnh Mính run bần bật, rùng mình, bó tay sợ sệt, lúc nói chuyện cũng bị lắp bắp, vẻ mặt kinh hồn thất thố, rõ ràng cả người đã lâm vào trạng thái cực kỳ sợ hãi: "Cậu ta, rất tốt. Tuy rằng bình thường cậu ta có hơi quá đáng, nhưng kỳ thật con người cũng không phải dạng xấu xa, cậu ta chọc giận cậu sao?"
"Đừng giết cậu ta nhé, cậu ta chỉ là một nhân loại bình thường thôi. Tần Nhạc Chí căn bản không phải đối thủ của cậu, không có khả năng đánh trả cậu đâu. Nếu cậu ta có vô tình chọc cậu không vui, thì cậu có thể nói với mình! Mình sẽ đi nói lại với cậu ta."
Giọng nữ mềm mại, khẩn thiết xin xỏ bảo vệ tính mạng cho Tần Nhạc Chí. Hạnh Mính không muốn cậu ta chết, không ngờ nói một hồi lại bật khóc.
Cho nên, Hạnh Mính cũng thích cậu ta.
Nhìn tình huống này, chắc chắn là loại tình cảm yêu thích đó, không sai.
Rất không thoải mái, vì sao anh lại thích một người con gái, cứ há mồm là có thể nói ra mấy lời ghê tởm như vậy? Cô lại đang khẩn cầu anh đừng giết Tần Nhạc Chí.
"Đừng giết cậu ta! Bạn học Nguyên, cậu đừng giết Tần Nhạc Chí! Cậu không thể tùy tiện giết người!"
Cái miệng này thật dơ bẩn.
Không muốn nghe, mau câm miệng lại.
"Tần Nhạc Chí, cậu ta thật sự không hư hỏng như cậu nghĩ đâu. Chỉ là lòng tự trọng hiếu thắng của cậu ta quá mạnh thôi!"
Móng tay màu đen vốn được giấu đi giờ lại đột nhiên lộ ra, biến thành vũ khí sắc bén.
Hạnh Mính ngơ ngác không phản ứng kịp, rất nhanh, gương mặt cảm nhận được dòng máu nóng hổi đang từ từ lăn xuống, cùng với dây thần kinh dưới làn da thịt phản ứng lại. Theo sát sau đó là cảm giác đau đớn muốn chết.
Tay Nguyên Tuấn Sách vẫn ngừng giữa không trung, duy trì tư thế quẹt ngang, chậm chạp không động. Trên móng tay màu đen, ở ba ngón tay, có một miếng da thịt mỏng nộn dài hai tấc.
Đó là da mặt bị xé rách ra, lúc này chúng đang lắc lư lơ lửng giữa ba đầu ngón tay với móng tay bén nhọn của anh. Từng giọt máu nhanh chóng chảy dài theo má cô, chảy ra từ ba vết cào rất sâu.
Bên trong vết cào lộ ra hồng thịt dữ tợn, hoàn toàn bị phá tướng.
"Không, được, phép, nói, nữa." Ngữ khí âm trầm vang lên trên đầu, rót vào trong tai, giống như gió yêu ma.
Anh xụ mặt, gương mặt không hiện chút tình cảm, lạnh nhạt lại đáng sợ, thô bạo gầm nhẹ: "Câm cái miệng của ngươi lại."
Đôi mắt Hạnh Mính vô thần, ngơ ngác run rẩy vươn tay lên, lại không dám đụng vào miệng vết thương. Đầu ngón tay run rẩy cách miệng vết thương vài centimet, cảm thụ được độ ấm của máu và nhiệt độ gương mặt.
Máu đã chảy tới cằm, một giọt rồi lại một giọt, sau đó, càng lúc càng nhanh, máu bắt đầu cuồn cuộn không ngừng chảy xuống dưới bên chân.
Hạnh Mính che mặt ngồi xổm xuống, nhìn đống chất lỏng dưới chân hình thành một bãi máu loãng. Cô sờ sờ lên gương mặt, muốn khóc, đau nhưng lại không dám hé miệng.
"Đừng giết mình, đừng giết mình!"