Máu trên mặt Hạnh Mính chảy xuống càng ngày càng nhiều, khắp bàn tay cô đều là màu đỏ, cọ lên quần Nguyên Tuấn Sách, cả người quỳ rạp theo tư thế hèn mọn, cơ thể run lên, đầu phập phập phồng phồng.
Cực kỳ giống một chú chó con không biết nói, chỉ có thể giãy giụa thở dốc.
Nguyên Tuấn Sách chỉ biết tuân theo dục vọng và ý nghĩ trong nội tâm để mặc cho cơ thể tự tung tự ác. Anh không hiểu cái gì là đáng thương, cái gì là lưu tình, càng không cho rằng nếu giờ phút này anh buông tay, sẽ làm Hạnh Mính sinh ra chút tình cảm khác thường với anh.
Nguyên Tuấn Sách chỉ đang ra sức, tìm được nơi phát tiết dục vọng cho bản thân, lại chẳng quan tâm Hạnh Mính đã đến giới hạn thừa nhận.
Cổ Hạnh Mình gồ lên, côn thịt không ngừng thúc vào bên trong, yết hầu trướng đau, nước mắt rơi như mưa. Nhưng nơi đau nhất trên cơ thể Hạnh Mính vẫn là da mặt, Nguyên Tuấn Sách ấn chặt đầu cô, khiến đầu óc cô như thiếu oxy, miệng bị ép ăn côn thịt, nước miếng chật vật chảy ra, cô mơ hồ ý thức được một sự thật.
Cô, Hạnh Mính đã bị hủy dung.
"Bạn học Hạnh, bạn học Hạnh."
Dục vong được phóng thích, con yêu trước mặt phát ra tiếng la như than khóc, đôi mắt anh đỏ hồng, đuôi mắt còn vương nước mắt sảng khoái, nhưng nhìn ra anh lại giống như người vừa bị khi dễ. Thê thảm cô độc như người bệnh, mặt đỏ tới mang tai ôm lấy đầu Hạnh Mính.
Thứ khổng lồ bừng bừng sức sống dưới người anh thì lại ngược lại.
Phương thức khẩu giao tàn bạo khiến não Hạnh Mính thiếu oxy trầm trọng, sắc mặt cũng đỏ rực lên, ánh mắt nhu nhược đáng thương, tròng trắng đã lật ngược lên trên, hai tay vô lực rũ hai bên sườn, máu trên mặt cọ lên quần áo anh, cả cơ thể toát ra hơi thở bi thương mạnh mẽ, điêu tàn yếu ớt.
"Thật thoải mái, bạn học Hạnh, tôi thật thoải mái, a a, a!"
Hạnh Mính dường như không còn nghe rõ anh đang nói cái gì, tử vong đã đến sát bên cô, sinh mệnh suy nhược sắp bị chôn vùi tại đây, ngay trong khoảnh khắc này.
Không có ai đến giúp cô, Hạnh Mính lung tung nghĩ ngợi, nếu lúc trước cô có thể vẽ thêm mấy tấm linh phù thì tốt rồi.
"Ừm, ah!"
Côn thịt vừa thọc vào rút ra, vừa bắn ra, tinh dịch trắng đục phun ra như nước suối, trực tiếp bắn vào yết hầu của cô, theo thực quản chảy vào dạ dày.
Nguyên Tuấn Sách đột nhiên rút dương vật ra, để chút tinh dịch còn thừa bắn lên miệng cô.
Bàn tay Nguyên Tuấn Sách vừa buông đầu cô ra, giây tiếp theo Hạnh Mính đã ngã trên mặt đất, mãi không nhúc nhích, miệng và đôi mắt đều mở to, khóe miệng chảy ra tinh dịch, trộn lẫn với nước bọt tẩm ướt mặt cỏ, đôi mắt trợn tròn vô thần, giống như thật sự đã chết.
Cô hít thở không thông, ánh mắt trống rỗng, nét mặt dữ tợn, không ho khan cũng không khóc khóc lóc, đến tận khi Nguyên Tuấn Sách ngồi xổm trước mặt cô, vỗ nhẹ một cái sau lưng cô, yêu lực cực lớn giúp cô nôn ra đống tinh dịch bị nghẹn lại trong cổ họng. Sắc mặt trướng tím nháy mắt hồng hào trở lại, Hạnh Mính lấy lại hô hấp, quỳ rạp trên mặt đất điên cuồng ho khù khụ.
"Gương mặt của bạn học Hạnh, thật đáng thương."