Nguyên Tuấn Sách không chút để ý vén một sợi tóc bị máu dính lên, ngồi xổm trước mặt Hạnh Mính, chống cằm mỉm cười vui vẻ, giống như người vừa rồi suýt đưa cô vào chỗ chết không phải là anh.
Nguyên Tuấn Sách đã mặc lại quần như chưa từng có chuyện gì xảy ra, trên cỏ chỉ còn lưu lại mùi tanh nhàn nhạt, và chút dấu vết tàn lưu chứng minh cuộc chiến thô bạo vừa rồi.
"Khụ khụ! Khụ!"
Đồng tử Hạnh Mính co chặt, cơn ho khan kịch liệt khiến cô không thể làm ra bất kì động tác phản kháng giãy giụa nào, tâm trí chỉ đắm chìm trong nỗi sợ hãi thiếu chút nữa đã đi đời nhà ma. Ngay cả sự đau đớn trên da mặt cũng bị nỗi sợ hãi này lấn át hết.
Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười sâu kín của ác ma, Nguyên Tuấn Sách biết cô đang tuyệt vọng, cố ý dụ dỗ cô, biến chính mình từ hung thủ tàn ác thành một chiếc hộp Pandora có thể thỏa mãn hết thảy nguyện vọng.
"Muốn tôi giúp cậu phục hồi da mặt lại như cũ không?"
Không ai hy vọng mình bị hủy dung, nhưng cơn đau đớn đến cùng cực vừa rồi khiến Hạnh Mính chỉ dám hi vọng Nguyên Tuấn Sách sẽ không giết cô. Khi anh chủ động đề nghị muốn giúp cô phục hồi da mặt như cũ, Hạnh Mính cũng âm thầm nhẹ nhàng thở ra.
Anh vẫn chưa định lấy mạng cô.
"Muốn tôi giúp cậu cũng được, nhưng bạn học Hạnh cũng phải đồng ý với tôi một chuyện."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Con yêu này căn bản không biết cái gì gọi là xấu hổ nhỉ? Rõ ràng là anh cào khiến cô bị hủy dung, bây giờ còn dõng dạc làm ra loại giao dịch này.
Hạnh Mính quyết đoán gật đầu, hèn mọn quỳ rạp trên mặt đất, trong miệng vẫn còn vương vị tanh của tinh dịch còn sót lại.
"Không cho phép tới gần Tần Nhạc Chí." Giọng Nguyên Tuấn Sách bình lặng, không nghe ra cảm xúc, chỉ có ngón tay quấn quanh sợi tóc dính máu kia tiết lộ chút tâm tình. Đầu ngón tay kéo căng sợi tóc, dường như muốn kéo đứt cả da đầu của cô, bàn tay anh nắm rất chặt, da đầu sắp bị anh sống sờ sờ kéo xuống.
"Mình đồng ý, mình đồng ý với cậu!"
"Bạn học Hạnh quả nhiên rất ngoan."
Tay trái Nguyên Tuấn Sách cầm lấy mảng da tróc từ trên mặt cô xuống, đặt lên vết thương đã bị rách đến huyết nhục mơ hồ kia.
Hạnh Mính đột nhiên có dự cảm không tốt lắm, cô dùng bên mặt không bị thương dán lên mặt đất, ánh mắt chuyển hướng, nhìn thấy ngọn lửa u lam thình lình xuất hiện trong bàn tay Nguyên Tuấn Sách.
Ngay sau đó, ngọn lửa kia đốt lên trên mặt cô, cảm giác đau đớn khi bị thiêu sống đó còn đau hơn lúc da thịt bị cào xuống!
"A a a!"
Ngọn lửa liếm trên da mặt, càng cháy càng mãnh liệt, Hạnh Mính còn sinh ra ảo giác, Nguyên Tuấn Sách muốn trực tiếp đốt gương mặt cô thành một bãi bùn lầy.
Cánh tay giãy giụa vung vẩy bị anh mạnh mẽ khống chế. Nguyên Tuấn Sách chẳng chút nể tình, nhằm thẳng bả vai bị thương của cô mà ấn xuống, ép cô không thể động đậy.