⬅ Trước Tiếp ➡

Tần thị vừa định phát tác thì nghe Giang Vãn Đường lạnh giọng nói “Ta cũng là người từ quê lên đấy, nếu phu nhân đã không xem trọng bọn ta, vậy mời về đi.”
Tần thị nghe vậy thì luống cuống, vội vàng cười làm lành “Đường Nhi, nương không có ý đó.”
“Hà Nhi dù sao cũng là muội muội ruột thịt cùng huyết thống với con, sao có thể so với người ngoài được?”
Hừ, muội muội ruột thịt?
Kiếp trước, Giang Vãn Hà luôn miệng gọi Giang Vãn Phù là “tỷ tỷ, tỷ tỷ”, ngọt ngào thân thiết biết bao.
Còn đối với nàng thì sao, lời nói toàn ẩn ý khinh rẻ cùng chán ghét, chưa từng có chút sắc mặt tử tế nào.
Khóe môi Giang Vãn Đường khẽ cong lên một nụ cười nhạt, nhưng đầy châm chọc “Phải rồi, đều là con gái ruột của bà, bà coi nàng ta như châu báu, âm thầm toan tính cho nàng ta mọi thứ, làm tròn bổn phận của một người mẹ...”
“Ngay cả Giang Vãn Phù không phải do bà sinh, bà cũng xem như con ruột.”
“Nhưng vì sao... đến lượt ta... thì lại không được?”
Những lời chất vấn lạnh như băng, từng chữ từng chữ đâm vào tai người nghe.
Sắc mặt Tần thị cứng đờ, nghe lời chất vấn của Giang Vãn Đường thì lộ vẻ không vui “Xưa nay nữ nhân xuất giá, lấy phu quân làm trời, đắc tội với trượng phu thì cũng đồng nghĩa với mất đi chỗ dựa, sau này sống trong phủ thế nào đây?”
“Nếu không phải do con không được phụ thân con yêu thích thì ta với Hà Nhi ở trong phủ cũng đã sống dễ chịu hơn rồi.”
Nói đến cuối, giọng Tần thị càng thêm giận dữ “Suy cho cùng vẫn là con liên lụy chúng ta...”
Giang Vãn Đường không muốn tranh cãi với bà ta nữa, những lời như vậy, kiếp trước nàng đã nghe đến phát chán.
Ánh mắt nàng lạnh băng “Vậy bà đến đây là muốn ta làm gì?”
Tần thị nghe vậy thì lau khăn tay, nước mắt lại tuôn rơi “Thật ra mấy năm nay ta và muội con cũng không dễ dàng gì.”
“Sau này nếu con ở trong cung mà được sủng ái thì đừng quên nâng đỡ muội muội con, giúp nó chọn một mối hôn sự tốt...”
Nói đến đây, bà ta như còn điều gì chưa nói hết, lén nhìn Giang Vãn Đường một cái.
“Còn gì nữa không?” Giang Vãn Đường mặt không cảm xúc nhìn bà ta, giọng nói đầy châm biếm “Có phải bà còn quên một chuyện quan trọng không?”
Tần thị thấy nàng dầu muối không ăn, sắc mặt cũng lạnh đi vài phần “Đã vậy, hôm nay mẫu thân sẽ nói thẳng.”
“Chẳng bao lâu nữa con sẽ vào cung, trong hoàng cung có ăn có mặc, lại có người hầu hạ, chắc cũng chẳng cần tiêu tốn bao nhiêu ngân lượng.”
“Số ngân phiếu hai mươi vạn lượng kia của con chi bằng lấy ra làm của hồi môn cho muội muội con đi.”
“Dù sao nó cũng là muội muội ruột của con.”
“Cho nó cũng là chuyện nên làm.”
Giang Vãn Đường suýt nữa bị sự trơ trẽn của Tần thị chọc cười.
Nàng khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo “Hai mẹ con các người thật khiến ta buồn nôn ”
Dứt lời, nàng đưa tay chỉ ra ngoài viện, giọng lạnh như băng.
“Cút đi ”
“Nghe thêm một câu của bà, ta cũng thấy bẩn tai ”
“Ngươi...” Tần thị tức đến mức ngón tay run rẩy chỉ vào nàng, sắc mặt tái xanh “Được Được Được lắm ”
“Lớn rồi, có bản lĩnh rồi ”
“Đồ bất hiếu, đồ vong ân bội nghĩa...”
“Tu Trúc, ném bà ta ra ngoài ” Giang Vãn Đường mất kiên nhẫn nói.
“Được rồi ”
Tu Trúc lập tức xách Tần thị dậy, cứ như đang xách một con gà mái già mà lôi ra ngoài.


⬅ Trước Tiếp ➡