Một trận náo loạn qua đi, cuối cùng tiểu viện cũng yên tĩnh trở lại.
Đêm ấy, trăng lên đỉnh trời, vạn vật chìm trong tĩnh lặng.
Đêm đầu xuân, trong gió xuân vẫn còn vương chút lành lạnh.
Giang Vãn Đường mặc một chiếc váy dài màu trắng hoa lê, một mình đứng ngẩn người giữa sân. Ánh trăng nhàn nhạt dát lên gương mặt nghiêng tinh xảo của nàng, làn da trắng hơn tuyết, mái tóc đen dài như lụa thượng hạng xõa xuống theo thân hình mềm mại, càng làm nổi bật vẻ yêu kiều động lòng người.
Chỉ là bóng dáng đơn độc bị ánh trăng kéo dài, thoáng vẻ cô liêụ
Tu Trúc nhìn bóng lưng mảnh mai kiên cường kia, nghĩ đến bao chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay, không khỏi cảm thấy xót xa.
Cũng phải, rời nhà mười năm, gặp lại lại là một đám người thân máu lạnh vô tình thế kia, sao nàng không đau lòng cho được.
Nàng ấy cầm một chiếc áo choàng đi tới, khoác lên vai Giang Vãn Đường, lo lắng nói “Đêm đã khuya, xưa nay người sợ lạnh, sao lại đứng trong sân đón gió mãi thế này, có tâm sự gì sao ạ?”
Giang Vãn Đường hoàn hồn, khẽ mỉm cười với nàng ấy “Tu Trúc, em nói xem, người chết rồi, nếu mang chấp niệm sâu sắc thì thật sự có thể sống lại sao?”
Tu Trúc lắc đầu “Nô tỳ xưa nay không tin quỷ thần.”
Giang Vãn Đường ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên trời cao, khẽ cười.
“Trước kia ta cũng không tin...”
Nhưng lúc này, nàng lại rất biết ơn.
Ông trời thương xót cho nàng có cơ hội làm lại từ đầụ
Tu Trúc có phần kinh ngạc “Cô nương, người đứng ngẩn ngơ nãy giờ là đang nghĩ đến chuyện này sao? ”
Giang Vãn Đường trầm mặc một lát, bật cười khẽ “Không chỉ vậy, ta còn đang nghĩ đến rất nhiều chuyện trong quá khứ.”
“Có những chuyện, lúc đang trải qua thì thấy cùng đường tuyệt lộ, nhưng giờ quay đầu nhìn lại, hóa ra lại thấy cành liễu vén mây, ánh sáng le lói.”
Được sống, thật tốt
Tu Trúc nhìn nàng, do dự một lát rồi vẫn mở miệng hỏi “Cô nương không thấy khó chịu trong lòng sao?”
Giang Vãn Đường cười rạng rỡ “Sao lại khó chịu, sống bao nhiêu năm, chưa lúc nào được thoải mái như hôm nay.”
Thích đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng.
Không còn gông xiềng mang tên huyết mạch tình thân, đám người trong phủ Thừa Tướng chẳng là gì trong mắt nàng nữa.
Sự lo lắng trong lòng Tu Trúc hoàn toàn tan biến vào lúc này.
Là nàng ấy đã lo xa rồi.
“Cô nương, nô tỳ nghe ngóng được, ngày mai Đại công tử sẽ hồi phủ.”
“Vậy ngày mai chúng ta ra phố Trường An đón huynh trưởng, tiện thể dạo chơi khắp Thịnh Kinh Thành một chuyến.” Giang Vãn Đường mỉm cười nói.
“Vâng ạ, hay quá đi ”
Ánh mắt Tu Trúc sáng bừng lên, chỉ là ngay sau đó như nghĩ đến gì đó, lại hơi ảm đạm.
“Nô tỳ còn thấy nha hoàn thân cận của Giang Vãn Phù là Tiểu Kiều lén lút rời phủ từ cửa sau, e là không đi làm chuyện gì đứng đắn đâụ”
Giang Vãn Đường đưa tay vỗ nhẹ lên đầu nàng ấy, thật lòng khen ngợi “Tu Trúc của chúng ta càng ngày càng lợi hại rồi đó ”
Tu Trúc cũng giống nàng, đều là người không nơi nương tựa. Vì nàng ấy biết chút võ nghệ nên sau được Giang Hòe Châu mua lại từ tay bà mối, đưa đến trang viên chăm sóc nàng.
Tu Trúc lo lắng nói “Cô nương Người không lo lắng sao?”
“Lo gì chứ, lo nàng ta muốn hại ta sao?” Giang Vãn Đường cười cợt nhả “Không sao đâu, nàng ta không muốn ta sống yên ổn, sao biết ta sẽ để nàng ta dễ chịu?”