⬅ Trước Tiếp ➡

Những người ở tuổi thiếu niên có sức hồi phục rất mạnh mẽ, mới một tuần thôi mà chân của Lục Dương đã giảm sưng, vết thương cũng đã gần lành lặn.
"Ồ, lành cũng nhanh đó chứ, ngày mai nhóc không cần qua đây nữa đâụ Đi học đi."
Nhân viên y tế bôi thuốc cho anh xong thì thu dọn đồ đạc, bắt đầu đuổi người.
Lục Dương ra khỏi phòng y tế để trở về phòng học, song anh vừa đi được mấy bước thì đột nhiên xoay người và chạy về phía ngược lại.
Vừa rồi Lộc Lâm Linh bị gọi lên phòng giáo viên vì điểm số của bài thi giữa kỳ, lúc này cô đang ủ rũ cúi đầu về lại chỗ ngồi. Lộc Lâm Linh căm tức nhìn bài thi trong tay, vò nó thành một cục rồi nhét vào trong hộc bàn.
"Ủa, sao trong hộc bàn đầy đầy thế nhỉ?"
Cô cảm giác khá là kì lạ, thế là cúi đầu xuống nhìn thì thấy toàn là đồ quà vặt.
"Cứ từ từ mà ăn, trong bài thi có chỗ nào không hiểu thì đợi về rồi tớ giảng cho cậụ"
Lục Dương nói, người thì ra dáng nghiêm túc nhìn về phía trước nhưng lỗ tai đã bắt đầu đỏ bừng lên.
Lộc Lâm Linh lập tức không còn thấy chán nản nữa, đôi mắt hạnh tròn trịa nhìn Lục Dương
"đắm đuối"
, trên mặt là biểu cảm
"cậu đúng là hiểu ý tớ mà"
.
Đến đây, mối quan hệ cung và cầu giữa hai người đã đạt đến đỉnh cao. Trần Tư Tư cảm thán Lộc Lâm Linh gần đây có nhiều tiền mua đồ ăn vặt đến nỗi ăn mãi không ngừng, sau rồi cô ấy cũng hí ha hí hửng mà ngóc đầu vào ăn chực.
Lục Dương bắt đầu cảm thấy mình đã dùng sai phương pháp tán gái, chẳng những cống hiến tiền xài vặt mà còn phải phụ trách dọn dẹp một đống vỏ bọc đồ ăn khắp hộc bàn, đặc biệt là sợi cay toàn là dầu mỡ
Sau khi học tiết thể dục xong, nhóm ba người thích ăn vặt tụ tập lại một chỗ để vừa
"bơi"
trong đống quà vặt vừa tám chuyện xuyên lục địa. Lục Dương mới vừa ngồi xuống, thò tay vào trong hộc bàn để lấy nước ra uống thì đột nhiên rống lên
"Lộc Lâm Linh Cậu dọn sạch sẽ lại cho tớ "
Lúc này mọi người cũng đều đã trở lại phòng học, đây là lần đầu tiên mọi người thấy bạn học Lục Dương bình thường rất trầm tĩnh, luôn hờ hững với những người xung quanh lại tức giận đến mức nổi đóa lên như thế này.
"Dì ơi, dì không biết đâu, cháu chỉ bỏ tạm một vỏ bánh kéo trong hộc bàn cậu ấy thôi mà cậu ấy đã nạt con, làm cả lớp đều sợ luôn đó "
Cuối tuần này bà Lâm và Lộc Thành Quốc phải cùng nhau tham dự tiệc xã giao tận một ngày một đêm, hai người vốn định gửi con cho nhà ông bà nội trông giúp, Lộc Lâm Linh lại không muốn bỏ lỡ cơ hội hai ngày tự do này nên đã vỗ ngực nói cô ở nhà một mình, ngủ một mình cũng không sợ
Thế là trước khi đi, hai vợ chồng nhờ nhà Lục Dương nấu ba bữa ăn giúp cho con gái mình.
Trên bàn cơm, mọi người toàn nghe thấy tiếng Lộc Lâm Linh líu lo
"Dì ơi, gà chấm tương đen này ăn ngon quá "
"Thích thì ăn nhiều vào, Dương Dương cũng thích ăn món này lắm."
"Thế ạ, cơ mà mẹ cháu nói nếu ăn nhiều tương thì da sẽ đen theo, sao hai người lại trắng thế ạ? Lục Dương giống dì, nếu cháu cũng giống mẹ cháu thì hay biết mấy."
"Da của cháu được gọi là làn da khỏe mạnh đấy, bên nước ngoài thịnh hành màu da này lắm. Lát nữa cháu về xem tạp chí đi, người mẫu trên bìa tạp chí cũng có màu da đó đấy."
Khi ở nhà Lục Mạn cởi mở và thoải mái hơn rất nhiều, vả lại bao giờ bà ấy cũng nở nụ cười trên môi, trông thật dịu dàng.
"Dì ơi, dì đẹp quá..."


⬅ Trước Tiếp ➡