⬅ Trước Tiếp ➡

Từ tiểu khu của Lục Mạn đến công ty, mặc dù có chuyến xe đến thẳng công ty, nhưng là một trạm xuất phát và trạm cuối, công việc của Lục Mạn bắt đầu tám giờ. Nên Lục Mạn phải đi lúc bảy giờ.
Đóng cửa lại, đã nhìn thấy Lộc Lâm Linh đứng ở hành lang.
"Linh Linh, sao hôm nay đi học sớm vậy?"
Lộc Lâm Linh giật nảy mình một cái.
"A, chào dì."
"Ừ, chào con, thôi dì đi làm đây."
"A, chờ chút đã dì Lục, con có chuyện muốn nói với dì."
"Ừ, dì biết rồi, thật sự dì cảm ơn con, cảm ơn con, Linh Linh."
Giọng của Lục Mạn có chút nghẹn ngào, đưa tay lau đi nước mắt ở khóe mắt và quay người đi xuống lầụ
Giáo viên cho Lục Dương nghỉ một ngày, dù sao với điểm số của anh, có nghỉ mấy buổi học cũng không thành vấn đề.
Bên này Lộc Lâm Linh cả ngày đều lơ đãng.
"Linh, nghĩ gì thế? Sao hai mắt của cậu đờ đẫn thế, bộ đầu óc bị ngập nước hả?"
Trần Tư Tư xoay người đưa sách bài tập xuống, rồi đập bàn của Lộc Lâm Linh một cái rầm.
"Không có gì, tớ chỉ đang nghĩ về kì thi giữa kỳ."
"A? Quả nhiên là đầu óc bị ngập nước, thi giữa kỳ có liên quan gì tới cậu, tớ cảm thấy sợi cay ở quầy bán đồ ăn vặt có liên quan đến chúng ta nhiều hơn, hay là chúng ta đi ăn đi, đi."
Lại nói về Lục Dương, hôm qua bị mất ngủ, nên hồi trưa mới ngủ dậy, chuẩn bị nấu một ít sủi cảo, mặc dù không có đói.
Cậu bé vừa khập khiễng, vừa vịn tường đi vào bếp, thì nghe thấy tiếng chìa khóa.
"Dương Dương, con đói bụng không? Mẹ có mua đồ ăn, chuẩn bị sẽ nấu cơm cho con ăn."
Lục Mạn vào phòng bếp thả đồ ăn xuống, nhẹ nhàng đỡ Lục Dương lên ngồi ghế sô pha.
Ngồi lâu ở trên ghế sô pha, Lục Dương vẫn chưa lấy lại tinh thần. Thẳng đến Lục Mẫn kêu ăn cơm, Lục Dương ngồi trên bàn ăn, nhìn xem trên bàn có ba món và một món canh, phòng bếp bay ra mùi dầu khói, có chút sặc sụa, Lục Dương cảm thấy mắt có chút đaụ
"Chắc món của mẹ không bằng với mẹ Linh Linh, bất quá, con nhìn thấy mẹ có chút vất vả nên hãy ráng ăn nhiều một chút "
Lục Mạn kéo ghế ra ngồi xuống, giả vờ như không nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của con trai.
"Ăn cơm nào."
Lục Dương cầm chén lên ăn.
"Món của dì Lâm tốt hơn."
Tuy là nói vậy, nhưng Lục Dương vẫn ăn hết bữa cơm mà mẹ mình nấụ
Buổi trưa hai mẹ con nói chuyện rất nhiềụ
Cho tới bây giờ, Lục Mạn luôn biết con trai của mình rất giỏi và biết sống tự lập, ngay từ ban đầu bà đã không có ý định giữ đứa trẻ này lại. Những năm này, bà cũng không dễ dàng gì, một mình nuôi con, không có người dựa vào, cũng không có ai chỉ dạy bà.
Bà chỉ biết đứng ở một bên nhìn đứa trẻ từ từ lớn lên. Nhưng mà dần dần, đứa trẻ này lớn lên lại có chút giống người kia, bà ấy bắt đầu chán ghét, sau đó bà chỉ làm một người mẹ ở trên hộ khẩu chứ không phải là một người mẹ đúng nghĩa.
Nếu như không phải Lộc Lâm Linh nói cho bà ấy biết, có lẽ cả đời con trai chắc cũng sẽ không phàn nàn gì, mà sẽ chấp nhận sống với một người mẹ như vậy. Trước khi ngủ, Lục Mạn đứng trước giường của con trai, cẩn thận kiểm tra vết thương. Sau đó đắp chăn cho Lục Dương.
"Dương Dương, mẹ rất vui khi con có người bạn tốt như vậy, chúc con ngủ ngon."
Tắt đèn và đóng cánh cửa lại.
Cửa sổ hơi hé ra, gió mùa thu lùa vào, làm rèm cửa cuốn lên. Đêm nay chắc lá mơ sẽ rơi nhiều, lá vàng óng ánh rơi đầy đất nhất định rất đẹp.
Hết
Đau đớn tột cùng


⬅ Trước Tiếp ➡