Chương 8
Lục Dương ngồi vào bàn ăn đối diện với cô, cảm thấy giọng nói bên tai mình lúc này còn ồn ào hơn ve ngày hè. Anh thầm nghĩ, cô cứ nói mãi không ngừng như thế không biết có thấy khát nước không.
Nghĩ vậy anh lập tức đứng dậy rót ly nước, đẩy về phía trước mặt Lộc Lâm Linh, sau đó mới cầm lấy bánh bao lên bắt đầu ăn. Nhiệt độ của bánh bao vừa ấm, đúng là danh xứng với thực, mới cắn một cái đã thấy nhân thịt thơm ngon trong bánh.
Một người yên tĩnh cúi đầu ăn, một người nói mãi không ngừng, rèm cửa sổ trong phòng khách bị gió sớm thổi lên, lay động không ngừng.
"... Còn xoài."
Lục Dương chỉ vào túi xoài sắp không cánh mà bay trên bàn.
Lộc Lâm Linh cảm thấy hơi xấu hổ cười cười, sau đó lại lập tức coi chuyện đó là chuyện đương nhiên, nói
"Tớ là người bổ nó gọt nó, ăn chút trái cây mình gọt bổ thì có làm sao. Với lại tớ cũng để dành cho cậu đấy thôi..."
Cô vừa đứng dậy vừa nghĩ,
“còn không phải là bữa sáng cho cậu sao, ôi trái tim nhân hậu như thiên thần của tôi...”
"Không cần, tớ ăn bánh bao là đủ no rồi. Không phải cậu muốn ra ngoài chơi sao? Xuống dưới chờ tớ chút."
Lục Dương c ̃ng đứng dậy, giành trước việc thu dọn mâm bàn. Lúc anh chuẩn bị về phòng thay quần áo, bước chân đột nhiên ngừng lại.
"Không được tùy tiện dùng dao."
Giọng nói của anh vẫn hơi khàn khàn, có chút lạnh lùng, tựa như còn có chút gấp gáp và xấu hổ trong đó vậy.
"Ừ ừ, phải ra ngoài chơi chứ Nhanh, cậu nhanh đi thay quần áo đi "
"Chẳng qua là kỹ thuật dùng dao của tớ rất tốt, cậu không cần phải lo lắng."
Lộc Lâm Linh rung đùi đắc ý nói, mặc còn đắc ý vênh lên.
Lục Dương xoay người lại, thầm nghĩ, chắc chắn vừa nãy anh ăn bánh bao no quá làm đầu óc lú lẫn luôn rồi
Cổ đại có Đại Vũ ba lần trị thủy khiến nước lũ không chảy vào nhà dân, hiện đại lại có Lộc Lâm Linh ba lần đối mặt với cửa phòng nhà người ta mới có thể đi ra.
Lần xuống lầu ra đường này làm cho tâm trạng Lộc đại tiểu thư rất tốt đẹp, dưới bàn chân tựa như có những đám mây, lúc bước lên đó có cảm giác nhẹ nhàng tựa như bay.
Lục Dương đi phía sau cô, càng nhìn bóng người lảo đảo phía trước kia, anh càng có loại cảm giác đầu óc của bản thân bị hai cái bánh bao kia lấp luôn rồi.
Bước thứ nhất trong kế hoạch rút ngắn quan hệ, tán gẫu linh tinh.
Lộc
"Trước đây cậu học ở trường nào?"
Lục
"Không ở thành phố Vũ."
Lộc
"Vậy quê gốc cậu ở thành phố Vũ nên mới chuyển về đây?"
Lục
"Không phải vậy."
Lộc
"Vậy trường trước của cậu cũng ở quê cậu luôn hả?"
Lục
"Không đâụ"
Lộc
"Nghe nói cậu nhảy lớp, thần đồng thật đấy, cậu…"
Lục
"...Không phải."
Lộc
"Hả? Không phải cái gì? Cậu không nhảy lớp?"
Lục
"Không phải thần đồng."
Người đi ở phía trước đột nhiên dừng lại chạy đến, Lục Dương suýt chút nữa va vào cô, hai mày khẽ nhíu lại, trong mắt có chút không thoải mái.
"Cậụ.."
"Cậu đùa đấy hả? Nói sao thì nói, cậu nhảy lớp nhanh như thế, chắc chắn ngữ văn thi rất tốt. Viết văn chắc chắn bay bổng lắm. Thế nào mà cả ngày thốt lên được vài chữ, cấu trúc câu cũng không đủ, bình thường phải là chủ ngữ, vị ngữ rồi mới đến tân ngữ, cậu có hiểu không đấy?"
Lúc Lộc Lâm Linh nói chuyện con mắt trợn lên căng tròn, lông mày trên trán cô cũng dày hơn nữ sinh bình thường một chút. Lúc cô nói chuyện lông mày cũng sẽ lên xuống theo cử chỉ của mắt cô. Trên chóp mũi cô rịn ra chút mồ hôi, cái miệng nhỏ nhắn, hai môi đóng mở liên tục không ngừng.