Chương 9
Nhìn cô như vậy, Lục Dương đột nhiên nhớ tới con nai nhỏ sika trong cuốn sách "Địa lý toàn cầú anh vừa đọc hôm qua.
"Biết rồi."
Lục Dương nhìn thẳng vào hai mắt Lộc Lâm Linh, hơi gật đầu một cái.
"Ồ."
Lộc Lâm Linh bị Lục Dương đột nhiên đàng hoàng trịnh trọng như vậy dọa đến, trên mặt cô hiếm khi thấy có chút xấu hổ.
Chẳng qua là xưa nay Lộc đại tiểu thư cũng chỉ thẹn thùng được đôi ba giây lại bắt đầu trở nên kiêu ngạo, nhếch miệng reo lên
"Vậy cậu đi lui lên đây một chút, cách xa như thế tôi cứ phải gân cổ lên nói."
Cô nói xong thân thể thiếu niên dừng lại một chút, sau đó nhanh chóng bước lên hai bước, đi cùng với người phía trước, kề vai sát cánh bên cô.
Lộc
"Ây da."
Lục
"A, sao thế?"
Lộc
"Cậu có mang tiền không?"
Lục
"Có mang."
Lục Dương sờ sờ túi áo, xác nhận lại lần nữa.
Lộc Lâm Linh dừng bước, dùng tư thái mà chính bản thân cô cảm thấy tốt nhất, thật lòng nói
"Bạn học Lục, cậu nói xem tớ đã mời cậu nhiều lần như vậy. Có sôcôla, có xoài, có bánh bao, phải chăng bây giờ cậu cũng nên trả lễ lại. Có phải cậu cũng nên biểu hiện một chút đúng không? Phía trước có quầy bán đồ lặt vặt, chúng ta đi xem xem."
Ừ, câu kết cuối cùng là câu khẳng định.
Nói xong, Lộc Lâm Linh nhanh chóng đi về phía trước.
Lục Dương nhìn cái người đang vội vã đi về phía trước kia, trong lòng xác định thêm lần nữa, đều là cái do hai cái bánh bao thịt kia gây họa
Sau lần đó, bánh bao thịt thường xuyên tiến vào cái bụng của Lục Dương, còn tiền tiêu vặt của Lục Dương đương nhiên c ̃ng thường thường tiến cống cho Lộc đại tiểu thư.
Hai đứa bé dựa trên cơ sở trao đổi vật chất, bước đầu thành lập quan hệ ngoại giao của hai bên. Vợ chồng nhà họ Lộc tiếp tục cảm thán thủ đoạn của con gái hai người quả nhiên là cao cường. Thằng bé nhà đối diện lớn lên đẹp đẽ nhường kia, lúc nào cũng thấy dáng vẻ lạnh lùng, thực sự là không làm cho người thích.
Mà bên này, về cơ bản Lộc Lâm Linh đã quen thuộc với với Lục Dương, lúc ở cùng với anh một đường đại đạo, thông suốt cực kỳ. Cô nghĩ tới lúc mới bắt đầu bản thân ăn không ít khổ chỗ tên kia, hiện tại đúng là có cảm giác vượt xa quá khứ.
Rầm, rầm, rầm.
"Lục Dương "
"Dương Dương "
"Tiểu Lục Tử "
Rầm, rầm, rầm.
Người đứng ngoài cửa, gấp gáp nhún nhảy, dùng chân liên tục đá cửa.
"Lộc Lâm Linh "
Cửa vừa mở ra, một bóng người nhanh chóng lách vào phòng.
"Tránh ra, tránh ra Nóng chết tớ rồi "
Lộc Lâm Linh thả cái mâm trên tay xuống, ngón tay hồng hồng lập tức nắm lấy hai bên tai.
"Này, cánh gà nướng hiệu bà Lâm, mau tới nếm thử xem, chắc chắn không hề thua kém chân gà nướng của ông nội "
Lục Dương nhìn con quỷ nhỏ đối diện mình đang nắm lỗ tai bị nóng đến nỗi giậm chân, trên mặt anh vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt kia. Thế nhưng lúc xoay người đến nhà bếp lấy đũa, khóe miệng anh lại khẽ cong lên, nói
"Nắm tai không cũng chẳng có ích gì, nhanh qua đây xối nước lạnh đi."
Lộc Lâm Linh rửa tay xong, vẫy vẫy tay qua loa vài cái, sau đó cứ thế lau thẳng cái tay đang ướt lên quần áo.
Cô đi tới trước bàn ăn, hai tay đỡ lấy khuôn mặt mình, nhìn Lục Dương cầm chiếc đũa, ngoan ngoãn biết điều ăn cánh gà, nói rằng
"Thế nào? Tớ nói không sai chứ? Tớ còn muốn kêu bà Lâm nhà tớ mở một sạp ăn vặt gần trường ta, chuyện làm ăn chắc chắn rất tốt "
Lục Dương nhìn mấy cái cánh gà bóng loáng trên bàn, trong miệng nhai thịt non mềm, trong không khí mùi thơm tứ phía.