⬅ Trước Tiếp ➡
Biểu cảm của anh bình tĩnh, nhìn không ra trạng thái nào khác, nhưng chỉ mình anh biết, bản thân mình đang chờ mong tới mức nào.
Nghiêm Từ ở một căn hộ tọa lọa tại trung tâm thành phố, phong cách châu Âu tối giản, trống không, không có đồ đạc gì dư thừa, được dọn dẹp đến mức không dính một hạt bụi. Thoạt nhìn thì không có sức sống, nhưng.. sặc mùi tiền.
Chậc chậc, đúng là nhà tư bản, Giản Khâm cảm thán trong lòng.
"Phòng tắm ở trên lầụ" Giọng điệu Nghiêm Từ nhàn nhạt, lại không hề che giấu ánh mắt trần trụi quét khắp người Giản Khâm.
"Tôi đi tắm trước." Giản Khâm nói xong liền lên lầu, anh không dám nhìn kĩ bộ dáng Nghiêm Từ tháo cà vạt.
Lửa dục trong lồng ngực như thiêu đốt, trái tim đập kịch liệt, chỉ chớp mắt là biến thành dục vọng chiếm hữu vượt rào.
Anh luôn phải nhắc nhở bản thân, không được thể hiện tình cảm vượt ngoài dục vọng.
Dòng nước lạnh lẽo chảy từ vòi hoa sen xuống, tưới lên dục vọng bất diệt, được đằng chân lại lân lên đằng đầụ Giản Khâm cẩn thận rửa sạch cơ thể, lại phát hiện, bản thân càng ngày càng không thể bình tĩnh được, tất cả sữa tắm dầu gội đều là hương vị của Nghiêm Từ.
"Còn chưa xong thì anh vào luôn đấy." Nghiêm Từ dựa vào cánh cửa thủy tinh mờ, nhẹ nhàng nói.
Xuyên qua tấm kính mờ, Giản Khâm mơ hồ nhìn thấy Nghiêm Từ đã cởi hết quần áo ra, rồi rời mắt mà lau người, mặc áo tắm dài đi ra ngoài.
"Làm sao bây giờ, người em thơm quá." Nghiêm Từ đứng ở cửa phòng tắm, chờ Giản Khâm đi ra liền ôm anh vào lồng ngực ngửi ngửi. "Anh muốn thao em ngay bây giờ."
"Nhưng mà bây giờ anh đang rất dơ." Giản Khâm ngước mắt nhìn, không nhanh không chậm mà đi lướt qua hắn, đi đến mép giường. "Ngửi như mùi thịt ba chỉ nướng."
Nghiêm Từ cười cười đi vào phòng tắm.
Trong phòng tắm, sương khói lượn lờ, làm cho Nghiêm Từ nhớ tớ thân thể mình vừa nhìn được từ ngoài phòng tắm, vẫn như năm đó vậy.
Cơ bắp không cường tráng, nhưng lại gầy một cách xinh đẹp, toàn thân không hề có một chút thịt thừa nào. Nhiều năm qua đi như thế, hắn luôn đắm chìm trong dư vị làm tình, khi ở trên giường, Giản Khâm cực kì không an phận, cả người đều ửng đỏ nhuốm màu tình dục, thân thể ấm áp kia luôn rên rỉ và run rẩy khi phân thân hắn ở trong. Khi bị làm cho khó chịu, thì Giản Khâm sẽ không cam lòng mà dùng chút sức lực còn thừa mà lưu lại "dâu tây" ở chỗ quần áo không thể che lấp được.
Hôm nay, khi nhận được cuộc điện thoại kia, hắn đã ngơ ngẩn.
Cái tên mà hắn đã mơ ước nhiều năm, nay lại xuất hiện trên màn hình di động, liền kích thích tình yêu say đắm đang lặng im dưới vực sâu trái tim hắn, khát vọng mãnh liệt xưa nay chưa từng có đánh sâu vào tòa cao ốc dục vọng mà hắn đóng kín đã lâụ
Ầm một tiếng giống như có cái gì đó sụp đổ.
Làm hắn chỉ có một ý nghĩ Chiếm hữu anh.
Sống trên đời, Giản Khâm ghét nhất là họp phụ huynh, dù là hồi còn là học sinh hay là bây giờ. Anh dựa vào ghế dựa sau lưng, gỡ mắt kính xuống, xoa xoa giữa mày.
Mấy tháng nữa mới được từ chức, nhưng bây giờ mới qua năm ngày.
Giản Khâm uống một ngụm trà sữa, mở Wechat ra, ấn vào avatar của Nghiêm Từ, vẫn không có một tin nhắn nào.

⬅ Trước Tiếp ➡