⬅ Trước Tiếp ➡
Có lẽ, mối quan hệ nào càng dễ hàn gắn thì càng mỏng manh, không quan trọng nhỉ? Giống như giữa bọn họ chẳng xảy ra một cuộc ân oán tình thù nào, nên mối quan hệ cũng chỉ dừng lại ở mức quan hệ thân thể thôi, không hề tiến thêm bước nào cả.
Mỗi lần bọn họ làm xong một cuộc yêu, nằm ở trên giường, cả hai bên đều không hề có ý định thử thăm dò để tiến vào thế giới của người kia, chỉ nói chút lời hạ lưu ái muội rồi liền ngủ, không hề hôn môi.
Người trưởng thành chính là như vậy, luôn luôn sợ hãi, rụt rè, lo trước lo sau, tình cảm càng đơn giản, chân thành thì lại càng muốn che giấu thật kĩ, chỉ sợ vào một thời điểm nào đó, nhỡ nó lại biến thành một thứ khiến người ta chán ghét thì sao?
Giản Khâm nhíu mày, cảm thấy mệt mỏi.
Phụ huynh sẽ nhanh chóng tới thôi.
Mỗi khi đến lúc này, biểu cảm của lũ học sinh sẽ trở nên rất xuất sắc và ngoạn mục, tựa như một vở kịch câm bị thương, lại giống như một vở hài kịch không lời. Có đứa chờ mong, có đứa khẩn trương, có đứa bất mãn..
Chỉ có mỗi vẻ mặt Nghiêm Hành là nhẹ nhàng, chân bắt chéo mà nhãn nhã ngồi trên ghế dựa đọc sách ngoài lề. Ngày ấy, sau khi bị gọi phụ huynh, quả thật là cu cậu đã tém tém lại không ít, chỉ cần hành vi của cậu không trái với quy định của người trường học là được.
6 môn học thì "có mỗi" 5 môn không đạt tiêu chuẩn, thế mà còn có thể có biểu cảm như thế này, thì đúng là anh nào em nấy, thái độ y như nhau, Giản Khâm bất đắc dĩ mà cười cười quay người đi.
Hình như.. anh đã biết điều gì làm Nghiêm Hành vui vẻ và thoải mái đến vậy.
Lại là Nghiêm Từ.
Hình như người này vừa họp xong cuộc họp hội đồng quản trị quốc tế gì đó, mặc một bộ tây trang sang trọng và quý giá đi tới, trên mặt treo nụ cười chuẩn mực lễ phép, hấp dẫn tất cả sự chú ý của già trẻ lớn bé xung quanh.
"Thầy Giản, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Giản Khâm lại nghe ra vài phần sắc tình từ những lời này, nâng mắt lên nhìn hắn một cái "Anh trai Nghiêm Hành, đi họp phụ huynh không cần phải mặc như thế này đâụ"
"Ngài nói đúng." Nghiêm Từ cười khẽ một tiếng, đi lên trước, đôi môi ấm áp như cố ý lại giống vô tình mà cọ qua vành tai Giản Khâm. "Đã hiểu được yêu cầu của tình nhân cũ rồi."
Đối với Nghiêm Từ này, không có suy nghĩ gì gọi là "phân trường hợp" cả. Chỉ cần nơi nào có hắn, thì nơi đó chính là khách sạn.
Thấy Giản Khâm đứng yên tại chỗ, bình tĩnh nâng mắt kính lên, khóe miệng Nghiêm Từ cong lên, đi vài bước rồi ngồi xuống cạnh Nghiêm Hành.
Cư xử như mình và Nghiêm Từ chẳng có quan hệ gì cả, diễn xuất của Giản Khâm tự nhiên đến nỗi có thể nhận giải nam diễn viên xuất sắc nhất của Oscar ngay bây giờ. Cho dù trong lòng đang nổi cơn cuồng phong bão táp, thì trên mặt anh vẫn có thể biểu hiện như trời xanh nắng ấm.
Anh rất am hiểu việc đối nhân xử thế, chỉ là luôn luôn không thể nhìn thấu được Nghiêm Từ.
Cuộc họp phụ huynh diễn ra, Giản Khâm đứng trên bục giảng, ăn nói đĩnh đạc, trên mặt luôn nở nụ cười lễ phép nhẹ nhàng. Gọng kính vàng làm ánh mắt sắc bén của anh trở nên mềm mại hơn, khiến trên người anh có thêm vài phần hơi thở trí thức của trường học.

⬅ Trước Tiếp ➡