Cô ta tức giận tới mức không chịu nổi "Tô Mộc, cô đừng có quên hợp đồng của cô sắp hết hạn rồi. Nếu cô không thể khiến công ty nhìn thấy giá trị của mình, hợp đồng là không cần ký tiếp nữa. Chính cô tự suy nghĩ cho kỹ đi."
Tô Mộc rất bình tĩnh nghe cô ta nói, vẻ mặt điềm nhiên không có chút thay đổi nào.
Những lời trước là hoàn toàn dùng tình cảm đạo lý để thuyết phục, thì câu nói phía sau hoàn toàn là uy hiếp.
Trương Vân nhìn một Tô Mộc quá mức tỉnh táo trước mặt, trong lòng có chút nghi ngờ, cảm thấy cô có chút khác biệt. Trước kia, nếu nhắc tới luyện chuyện này, Tô Mộc thậm chí còn không để cho cô ta nói hết mà đã nổi giận đùng đùng cắt ngang lời cô ta.
Chẳng lẽ vì chuyện tái ký hợp đồng khiến cô đổi tính.
Nếu là như vậy thì có thể lợi dụng chuyện hợp đồng để khiến Tô Mộc thỏa hiệp. Sếp Trương của công ty Á Vân đã mịt mờ nhắc nhở cô ta rất nhiều lần, muốn có được Tô Mộc.
Có điều Tô Mộc hệt như tảng đá trong hầm cầu, vừa thối vừa cứng, sống chết không chịu đồng ý. Trương Vân rơi vào đường cùng, chỉ có thể ngừng toàn bộ lịch trình công việc của Tô Mộc, ép cô tới đường cùng, đến lúc đó chẳng phải là cô sẽ ngoan ngoãn để mặc bọn họ sắp đặt sao.
"Tô Mộc, đây là cơ hội cuối cùng mà chị cho cô. Nếu tối nay cô không xuất hiện ở nơi đó, cô không cần đi thử vai diễn ngày mai nữa." Trương Vân bỏ lại một câu nói rồi đứng dậy rời đi.
Sau khi Trương Vân đi rồi, Tô Mộc tiện tay vứt tấm thẻ phòng bị cô bẻ gẫy vào trong thùng rác.
Về công ty quản lý hiện tại của nữ chính đại nhân, cô vốn không có ý định ở lại. Còn người đại diện xúi giục nghệ sĩ dưới trướng mình giao dịch tình tiền thì cô lại càng ngứa mắt.
Một người đại diện chỉ biết để nghệ sĩ dùng cơ thể để đổi suất diễn thì vốn đã thối nát từ tận gốc rễ, đi theo loại người này chỉ có nước diệt vong.
Cho nên Tô Mộc lười nói thêm dù chỉ một câu với cô ta.
Tình trạng quẫn bách hiện tại của nữ chính, Tô Mộc dùng đầu ngón chân để nghĩ thì cũng biết là Trương Vân giở trò quỷ sau lưng.
May thay nữ chính là mợ chủ hào môn, không đến mức hít không khí sống qua ngày.
Tuy rằng mợ chủ như cô có chút giản dị, nhưng chí ít không lo miếng cơm manh áo.
Trên đường trở về, Tô Mộc lại tới ngân hàng một chuyến. Khi nhìn thấy số tiền trong thẻ, cô chỉ cảm thấy không thể dùng từ giản dị để hình dung tình cảnh của nữ chính nữa. Toàn bộ gia sản còn chưa nổi ba nghìn tệ.
Chút gia sản này thật sự là quá thảm thiết
Nhà họ Tô có tiền, nhà họ Phó cũng có tiền, duy chỉ có mình nữ chính là nghèo rớt mùng tơi.
Mẹ kiếp
Nữ chính thay Tô Xuyến Xuyến gả tới nhà này, chịu tội thay cô ta, dù sao cũng phải đòi chút lãi lời chứ không thì quá thiệt thòi mà.
Người lúc đầu vốn nên gả cho Phó Vũ Thần là Tô Xuyến Xuyến, có điều người ta là đại tiểu thư chính quy, không thích kết hôn thông gia nên từ chối cuộc hôn nhân này, bốc đồng lựa chọn đào chôn.
Nhà họ Tô rơi vào đường cùng, bèn tìm tới đứa con gái riêng là Tô Mộc.