⬅ Trước Tiếp ➡
"Chị Trương."
"Tô Mộc, cô muốn tôi chờ cô ở đây bao lâu nữa?" Bên kia điện thoại vang lên tiếng rít gào phẫn nộ của Trương Vân.
Lúc này Tô Mộc mới nhớ ra hôm nay có hẹn gặp mặt Trương Vân ở quán cà phê.
"Xin lỗi, xin lỗi, dọc đường đi xảy ra chút sự cố, em lập tức tới ngay đây." Tô Mộc nghiêm trang nói hươu nói vượn.
"Cho cô mười phút. Nếu sau mười phút mà tôi không thấy cô đâu thì tự chịu hậu quả." Sau khi nói xong, Trương Vân trực tiếp cúp máy.
Tô Mộc nhìn thoáng qua cuộc điện thoại vừa chấm dứt, chậm rãi thay đồ, rồi mới ra ngoài.
Không lâu sau, điện thoại lại vang lên. Tô Mộc nhìn thoáng qua tên hiện trên màn hình, không nhận nghe. Điện thoại vang hai lần liên tục rồi mới dừng lại.
Chờ khi Tô Mộc tới quán cà phê thì đã là nửa tiếng saụ
Cô tưởng rằng Trương Vân đã đi rồi, nhưng thật không ngờ cô ta vẫn còn ngồi ở chờ ở đây.
Tô Mộc bước tới, nở một nụ cười mỉm dịu dàng "Chị Trương."
Người phụ nữ trước mặt ăn mặc thời thượng, vừa thấy là biết thuộc dạng người giỏi giang. Đây đúng là người đại diện Trương Vân của Tô Mộc.
Mặc dù Trương Vân là người đại diện của Tô Mộc, nhưng không chỉ có một mình cô là nghệ sĩ. Trương Vân còn quản lý bốn năm minh tinh giống Tô Mộc, đều không nổi tiếng chút nào.
Trương Vân thấy cô tới, bèn châm chọc với vẻ mặt tức giận "Cô tới cũng nhanh đấy chứ."
"Chị Trương, em xin lỗi, thật sự là đường tắc quá, lại gặp phải một vụ tai nạn nên mới tới muộn thế này." Tô Mộc giải thích với vẻ bất đắc dĩ.
Trương Vân hừ lạnh một tiếng "Vậy sao cô không đi trước thời gian đi?"
"Đi trước rồi, nhưng vẫn vô dụng. Đúng rồi, chị tìm em có chuyện gì không?" Tô Mộc nói sang chuyện khác.
Nghe cô nhắc như vậy, Trương Vân mới nhớ tới chuyện quan trọng "Tô Mộc, năm nay cô cũng hai mươi hai rồi. Tuổi này cũng không còn nhỏ nữa. Thời gian tốt nhất cho một minh tinh chính là khoảng thời gian này. Cô có nhan sắc, có vóc dáng, dựa vào khuôn mặt của cô thì ắt hẳn có thể tạo được chỗ đứng cho mình trong giới giải trí."
"Nhưng cô cũng nên biết rõ, trong cái giới này, phụ nữ xinh đẹp nhiều vô số kể, cô muốn lên cao thì phải trả giá tương ứng. Lúc đó cô còn nhỏ, chị có thể chờ được, nhưng giờ nếu cô không biết nắm bắt cơ hội, chị cũng đành chịu thôi."
"Bộ phim truyền hình được thử vai lần này do công ty Á Vân đầu tư, sếp Trương biết cô cũng tham gia thì tỏ ra rất vui vẻ, ông ấy muốn được tâm sự với cô."
Trương Vân lấy một thẻ phòng ra khỏi túi xách, đặt lên trên bàn.
Tô Mộc liếc nhìn thẻ phòng kia, thờ ơ không để ý.
Trương Vân thấy cô không bác bỏ, càng không tức giận ném thẻ phòng vào thùng rác như trước kia, tưởng rằng khoảng thơi gian này đóng băng hoạt động có hiệu quả, bèn hăng hái nói tiếp "Tô Mộc, nếu cô nắm bắt được cơ hội lần này, về sau muốn nhân vật nào mà không được chứ. Bất cứ cơ hội nào mà đã bỏ lỡ là mất hẳn, cô cần phải nắm bắt cho tốt."
Tô Mộc cầm lấy thẻ phòng kia, khẽ mỉm cười một cái, sau đó trực tiếp bẻ gãy ngay trước mặt Trương Vân.
"Cô " Trương Vân khiếp sợ trợn to mắt.

⬅ Trước Tiếp ➡