⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Liên mỉm cười, ngợi khen “Giờ Tạ Lãng đã là một chàng trai chững chạc rồi, không biết cô gái nào có phúc phần cưới được em đây.”
Gương mặt tuấn tú của cậu lập tức đỏ bừng “Mấy chuyện tương lai, nói trước chưa chắc đã đúng đâu ạ.”
Nhà Tạ Lãng có điều kiện tốt. Trước đây Khương Liên chưa từng nghĩ đến việc se duyên, hôm nay vô tình nhắc đến, lại thấy hai người khá xứng đôi
“Em với Khương Lăng rất hợp nhau mà, trai tài gái sắc, lại là bạn học cũ, hiểu rõ tính nhaụ”
Càng nói càng thấy hợp lý, đến mức khiến Tạ Lãng đỏ mặt đến tận mang tai.
“Chị đừng nói vậy, truyền ra ngoài ảnh hưởng đến danh tiếng của Khương Lăng thì không hay.”
Khương Liên là người từng trải, dĩ nhiên nhìn một cái là biết Tạ Lãng có cảm tình với em gái mình.
“Chuyện đó đơn giản lắm, chưa kịp truyền ra thì hai đứa thành một đôi luôn là xong.”
Khương Lăng còn chưa kịp lên tiếng ngăn lại, thì Tạ Lãng đã vội vàng chen vào
“Có chuyện này, em nghe người ta nói, nhưng không biết thật hay giả, nếu nghe nhầm thì chị đừng trách em nhé.”
Giọng cậu có phần lúng túng, như thể không biết nên mở lời thế nào cho phải.
Khương Liên bật cười “Em với nhà chị quen biết bao nhiêu năm rồi, có gì cứ nói thẳng.”
Tạ Lãng ngập ngừng “Có người đồn… nói Khương Lăng đang quen ai đó.”
Tin đồn truyền nhanh thật đấy, tám phần là mấy bà ở khu nhà tập thể lan ra.
Khương Liên lập tức phủ nhận
“Làm gì có Chắc chắn là lời đồn bậy bạ. Khương Lăng nhà chị không có ai cả.”
Đúng lúc ấy, cánh cửa gỗ khép hờ của văn phòng bị ai đó nhẹ nhàng đẩy ra.
Một thanh niên trẻ tuổi bước vào, khí chất thư sinh, dáng người cao gầy, ánh mắt sáng và nho nhã. Không ai khác chính là Tống Quan Thư.
Tạ Lãng từng cùng anh xuống nông thôn tuyên truyền thanh niên trí thức, Tống Quan Thư lớn tuổi hơn, lại xuống trước, nên Tạ Lãng gọi một tiếng thân thiết “Anh Tống ”
Cậu cười nói thoải mái “Sao anh biết em ở phòng tài vụ vậy? À mà em đoán sai rồi, chắc anh có việc, không phải tìm em đâụ”
Sau đó, như sực nhớ ra điều gì, cậu lập tức giới thiệu “Đây là Khương Lăng, bạn học cấp ba của em, hiện đang làm ở phòng tài vụ của xưởng mình. Nếu anh có việc cần, tìm cô ấy là đúng người rồi đó.”
Tống Quan Thư khẽ gật đầu, đôi mắt sắc sảo trời sinh của hắn lúc nào cũng thấp thoáng ý cười, dịu dàng nói “Tôi tới đón đối tượng tan ca.”
Một câu đơn giản khiến Tạ Lãng sững người. Cậu ta đảo mắt nhìn khắp phòng chỉ có chị em nhà họ Khương đang ở đây “Anh đến đón chị Liên à?”
Chị cả Khương Liên đã có chồng con đầy nhà, đương nhiên không thể là cô.
Vậy... còn ai nữa?
Tạ Lãng không muốn nghĩ tiếp, nhưng trong lòng đã thấp thỏm khó chịụ
Cái đồ ngốc này Khương Liên chẳng nhịn được, đưa tay vỗ bốp một cái sau lưng cậụ
Nghĩ đến những gì Tạ Lãng vừa kể ban nãy, Khương Liên tuy cười nhưng có phần gượng gạo
“Cậu là… đối tượng của em gái tôi?”
Tạ Lãng không phải kẻ ngốc, chuyện mà Khương Liên nghĩ ra được thì cậu ta cũng dần đoán ra, chỉ là không muốn tin.
Nghe Khương Liên hỏi vậy, cậu ta bỗng nín thở, chỉ mong từ miệng Tống Quan Thư thốt ra một lời phủ nhận.
Nhưng Tống Quan Thư chỉ mỉm cười nhàn nhạt “Hôm qua bọn em đã đăng ký kết hôn rồi.”
Lần này thì ngay cả Khương Lăng cũng muốn ngã ngửa.
Chỉ để “đè chết” Tạ Lãng mà tên này bày tới chiêu này, đúng là không từ thủ đoạn nào.
Là chị cả trong nhà, Khương Liên đương nhiên không tin cô em út của mình lại âm thầm đi đăng ký kết hôn mà không nói tiếng nào.
“Đồng chí này, dù cậu đúng là đối tượng của em gái tôi thật, nhưng kết hôn là chuyện hệ trọng, không thể lấy ra đùa được.”
⬅ Trước Tiếp ➡