⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Quan Thư chẳng nói nhiều, rút ngay một cuốn sổ đỏ chói ghi rõ “Giấy chứng nhận kết hôn” còn mới tinh tươm, đưa tới trước mặt Khương Liên. Hắn còn “vô tình” để Tạ Lãng cũng nhìn rõ rành rành tên tuổi và ảnh chụp trong sổ.
Khương Liên kiểm tra kỹ dấu mộc và nội dung, thấy không phải hàng giả thì giận đến đỏ cả mặt, giơ tay gõ bốp một cái lên đầu em gái “Khương Lăng, em điên rồi à? Kết hôn mà không báo cho cha mẹ một câu, còn lén lút đi đăng ký ”
Chị cả xuống tay không nhẹ chút nào.
“Chị ơi, chị nhẹ tay thôi ” Người đầu tiên phản ứng không phải “chồng chính hiệu” là Tống Quan Thư, mà là… Tạ Lãng, bạn học cấp ba.
Tống Quan Thư lúc này mới bước lên một bước, đứng chắn trước mặt Khương Lăng “Chị à, có gì thì nói từ từ, đừng ra tay với Khương Lăng.”
Tống Quan Thư nhìn sang Khương Liên, giọng trầm tĩnh “Chị cả, mọi chuyện đều do em, nếu chị giận thì cứ đánh em cũng được.”
Khương Lăng nhìn trời đầy bất mãn. Thật giả dối. Nếu anh thật sự đau lòng vì cô, sao không lên tiếng từ đầu? Đợi đến lúc cô “tới công chuyện” mới nhảy ra làm “người tốt”, đúng là diễn kịch tài tình.
Khương Liên đâu biết bản chất hắn ra sao, chỉ thấy người này văn nhã, hành xử có chừng mực, lại biết đứng ra bảo vệ em gái, đúng là mẫu đàn ông tử tế hiếm có.
Tạ Lãng thì hạ thấp giọng nhắc nhở “Còn đang ở trong nhà máy đấy, mọi người nói nhỏ thôi, để người khác nghe thấy không hay cho danh tiếng của Khương Lăng.”
Khương Liên đến nước này cũng không thể không nhìn ra Tạ Lãng rõ ràng có tình ý với em gái mình.
Lúc này trong lòng chị vừa bực vừa bối rối. Bực là vì em gái mình bướng bỉnh, bối rối là vì nếu để Tống Quan Thư nhận ra ý tứ của Tạ Lãng thì càng khó xử hơn.
Dù gì bây giờ Khương Lăng cũng đã đăng ký kết hôn với người ta, cho dù chị không muốn, thì hai người ấy… cũng là vợ chồng rồi.
“Cậu đừng hiểu lầm. Tạ Lãng chỉ là bạn học của em gái tôi thôi, giữa hai người không có gì đâụ”
Nhưng lời vừa nói ra xong, chính Khương Liên cũng thấy mình lỡ miệng.
Người nghe càng không nghĩ nhiều mới là lạ
Tạ Lãng và Khương Liên đều chột dạ, chỉ sợ Tống Quan Thư suy nghĩ lung tung. Nhưng Khương Lăng liếc sang, lại thấy khóe mắt hắn cong lên, nụ cười như gió xuân phơi phới.
Chắc trong bụng hắn lúc này đang vui như mở hội.
Tạ Lãng cụp mắt, ánh nhìn tối sầm, cố nặn ra nụ cười “Đúng vậy, chúng tôi chỉ là bạn học thôi.”
Tống Quan Thư cất lời, giọng đầy tình cảm “Khương Lăng là cô gái tốt, có người thích cô ấy cũng là chuyện bình thường thôi. Nhưng tôi biết rõ, trong lòng cô ấy chỉ có mình tôi là đủ rồi, thế nên… tôi sẽ không nghĩ nhiềụ”
Hắn quay đầu lại, nhìn cô gái phía sau “Anh nói đúng không, Khương Lăng?”
Khương Lăng đang lén đảo mắt một vòng thì bị gọi tên, đành thản nhiên trả lời “Đúng, không thế thì em đăng ký kết hôn với anh làm gì?”
Một câu đơn giản, lại khiến Tạ Lãng nghe mà như có ai vừa dội nước lạnh lên đầụ
Niềm vui của người này… là nỗi buồn của người khác.
Tạ Lãng mặt mày ủ rũ, còn Tống Quan Thư thì… khỏi nói, tâm trạng đang rạo rực như ăn Tết.
Khương Liên thầm gật đầu, thanh niên này đúng là biết điều, cư xử rất phải phép.
Trước đây chị từng nghiêng về phía Tạ Lãng hơn, nhưng giờ cán cân trong lòng chị đã nghiêng hẳn về phía Tống Quan Thư.
Cậu thanh niên này quả thực rất đẹp trai, đẹp kiểu điển trai như tài tử trong phim, ăn nói nhẹ nhàng nhã nhặn, lại cư xử với Khương Lăng cũng không tệ.
“Tiểu Tống làm ở phân xưởng mình à?” Khương Liên hỏi.
“Vâng, em làm bên phòng kỹ thuật.”
Tạ Lãng chen vào “Anh Tống là sinh viên khóa đầu tiên sau khi phục hồi kỳ thi đại học đấy ạ.”
⬅ Trước Tiếp ➡