⬅ Trước Tiếp ➡
Cậu tiếc rẻ nói thêm “Hồi đó em cũng nộp đơn thi Đại học Bắc Thành, nhưng học lực không đủ nên trượt. Còn anh Tống thì… giỏi thật.”
Giọng nói đầy vẻ ngưỡng mộ xen chút buồn bã, cứ như mọi thứ cậu muốn có, Tống Quan Thư đều dễ dàng đạt được.
Từ giấy báo trúng tuyển đại học mơ ước, đến cô gái cậu thầm thích bao năm.
Khương Lăng thoáng nhìn cậu với ánh mắt đầy thông cảm. Năm đó đúng là kỳ thi đầu tiên được tổ chức lại, Tạ Lãng đang học cấp ba nên đương nhiên tham gia, chỉ tiếc là không đậụ Người sao chép nguyện vọng của cậu, Tống Quan Thư, lại đậụ
Tạ Lãng không phải kẻ ngốc, nhưng đối thủ của cậu lại là thiên tài. Cứ luôn bị so sánh như thế, cảm giác thất bại là điều khó tránh khỏi.
Từ khi đọc hơn nửa quyển truyện gốc, Khương Lăng vẫn không hiểu vì sao Tống Quan Thư lại ghét Tạ Lãng đến vậy.
Tạ Lãng là kiểu người luôn vui vẻ, không có địch ý với ai, càng chẳng phải kiểu sẽ khıêu khích người khác.
Khương Liên lại hỏi “Ba mẹ em làm nghề gì?”
Dù thời nào đi nữa, gia thế vẫn luôn là tiêu chí quan trọng trong việc xem mắt, chọn rể.
Tống Quan Thư điềm đạm đáp “Cả ba mẹ em đều đã qua đời rồi.”
Tạ Lãng đúng là người tốt hiếm có, dù Tống Quan Thư cướp người trong mộng của mình, cậu vẫn đứng ra bênh vực “Anh Tống là người rất có năng lực.”
“Đúng thế.” Khương Lăng phụ họa.
Khương Liên lườm Khương Lăng một cái đầy ẩn ý, đúng là chị vợ nhìn em rể, càng nhìn càng thuận mắt.
“Dù sao hai đứa cũng đã có giấy kết hôn, tối nay chị đưa hai đứa về nhà một chuyến, cũng phải thông báo với ba mẹ một tiếng.”
Tống Quan Thư gật đầu ngoan ngoãn “Dạ, em nghe theo chị.”
Ba người đi cùng nhau, Tạ Lãng thấy mình thành người thừa, định rút lui thì bị Khương Lăng gọi lại “Tạ Lãng lâu rồi chưa đến nhà em chơi. Hôm nay có đông người, vui mà, cùng về đi.”
Khương Liên lập tức trừng mắt Dẫn chồng mới về nhà mà còn gọi Tạ Lãng theo làm gì?
“Tạ Lãng tới tìm cô Bạch ở phòng nhân sự, đừng có gây thêm phiền.”
Khương Lăng không mảy may nao núng trước ánh mắt sắc như dao của chị mình. Cô biết chuyện này sẽ chọc giận ba mẹ, nhưng nếu Tạ Lãng cùng đi, có người ngoài, chắc chắn người nhà họ Khương có muốn nổi giận cũng sẽ dè chừng.
Sau đó, cô sẽ dọn vào ký túc xá luôn.
Tạ Lãng có hơi ngập ngừng
“Không tiện lắm đâu…”
Thật ra cậu muốn đi theo, nhưng vẫn giữ ý tứ.
Tống Quan Thư mỉm cười mời “Cùng đi cho vui, càng đông càng rôm rả.”
Được “chồng” chính thức mời, Tạ Lãng cũng không từ chối nữa
“Vậy… em đi.”
Tống Quan Thư và Tạ Lãng mỗi người một chiếc xe đạp. Khương Lăng và Tống Quan Thư là “vợ chồng”, dĩ nhiên cô phải ngồi xe của anh.
Tạ Lãng vốn hay chở các chị em trong xưởng nên cũng quen tay. Khương Liên nhanh chóng leo lên xe cậu, thấy em gái còn lưỡng lự liền thúc “Lẹ lên đi.”
Nhớ lại cú ngã hôm qua, Khương Lăng vẫn hơi sợ “Em tự đi bộ về là được rồi.”
Tống Quan Thư cười nhạt “Anh đã dắt xe đến đây, chẳng lẽ lại để em đi bộ về?”
Phì, nói thì hay đấy, ai mà quên nổi “chiến tích” hôm qua chứ?
Khương Lăng khẽ châm chọc “Liệu có ngã không đó?”
Tống Quan Thư vẫn giữ nụ cười nhã nhặn “Em ngồi phía sau, anh sẽ cẩn thận. Nếu có ngã, anh làm đệm cho em.”
Cô nghĩ đến vụ ngã hôm qua, đúng là nhờ anh làm “đệm thịt” mà không hề hấn gì.
Khương Lăng không hiểu nổi, người này là cố tình khoe tình cảm, hay đang mỉa mai cô một cách đầy ẩn ý?
Khương Liên khẽ lắc đầu, thở dài “Hai người này đúng là… dính nhau không rời.”
Câu đó không chỉ nói cho có lệ, mà là nhắm thẳng vào Tạ Lãng. Giờ em gái cô đã kết hôn, chi bằng đâm luôn một nhát, để cậu ta sớm từ bỏ ý nghĩ không nên có.
Tống Quan Thư đưa mắt nhìn quanh rồi nói “Lần đầu tiên tới nhà, em phải mang chút lễ.”
⬅ Trước Tiếp ➡