Chương 10
Tiếp đến là của Tam biểu ca và Tứ biểu ca. Tạ Huyên tặng một chiếc lò sưởi tay nhỏ, tuy trông không bắt mắt nhưng đối với một người sinh ra và lớn lên ở phương nam như Tần Khả thì mùa đông vô cùng hữu dụng.
Món quà của Tạ Trạch còn thú vị hơn, đó là một đôi giày trượt băng. Tính hắn hiền lành nên giọng nói cũng nhỏ nhẹ “Trong phủ chúng ta có một cái hồ, mùa đông lúc lạnh nhất sẽ đóng băng. Nếu biểu muội thích, có thể nhờ người dắt đi dạo trên mặt băng.”
Tần Khả nhớ, kiếp trước nàng không hề để tâm đến món quà của Tạ Trạch. Vì nàng từ nhỏ đã không nhìn thấy, vốn không muốn ra ngoài đi dạo, nói gì đến trượt băng.
Sau này Tần Khả lớn lên mới hiểu ra một vài chuyện. Tứ biểu ca là người yếu nhất trong bốn vị biểu ca, hẳn là huynh ấy rất ngưỡng mộ các ca ca tỷ tỷ có thể tự do trượt trên băng. Đôi giày trượt băng này chắc chắn cũng là thứ huynh ấy yêu thích và quý trọng nhất.
“Tứ đệ, đệ có biết biểu muội đi giày cỡ nào không?” Tạ Lan Y không nhịn được cười.
Tạ Trạch nghe vậy mặt hơi đỏ lên “Ta đã hỏi mẫu thân… là định theo tuổi của biểu muội. Nếu biểu muội đi không vừa, ta sẽ cho người làm lại. Sau này mỗi năm, ta đều tặng biểu muội một đôi.”
Mỗi món quà của các biểu ca biểu tỷ đều được lựa chọn bằng cả tấm lòng, có lẽ không quá đắt giá nhưng tình nghĩa lại nặng tựa ngàn vàng. Nhiều chuyện kiếp trước không hiểu, nay nhìn lại đã hoàn toàn khác. Tần Khả không kìm được mà đỏ hoe mắt “Cảm tạ các vị biểu ca và biểu tỷ, A Nguyên đều rất thích.”
Thấy tiểu biểu muội cảm động đến rơi lệ, bốn người họ cũng mềm lòng.
“Biểu muội đừng khóc. Muội thích những thứ này, tháng nào ta cũng tặng muội, ta sẽ đổi kiểu tặng muội luôn. Trong bảo khố của phủ ta có nhiều món đồ mà trong cung cũng không có, biểu muội cứ tha hồ vào chọn ”
Tần Khả dùng khăn tay lau nước mắt, lại không nhịn được mà mỉm cười “Không cần đâu ạ. Những món đồ này muội sẽ trân trọng, không phụ tấm lòng của các ca ca tỷ tỷ.”
Tiểu biểu muội thật đáng yêu, thật khiến người ta yêu mến, thật tốt quá.
Bốn người bất giác cùng nghĩ.
Thời gian không còn sớm, bốn người lại ở trong phòng Tần Khả trò chuyện thêm một lúc rồi lần lượt rời đi. Tạ Lan Y đi sau cùng, lúc đi còn không nỡ nắm tay Tần Khả “Ngày mai Tam thẩm và Tam thúc sẽ về, mọi người sẽ đến Bảo Chân Đường dùng bữa sáng, ta đợi muội.”
“Vâng, muội cũng đợi biểu tỷ.”
“Muội ngủ sớm đi nhé ”
Sau khi bốn người rời đi, căn phòng trở lại yên tĩnh. Thanh Liên và Hạnh Đào vừa hầu hạ Tần Khả nghỉ ngơi vừa vui mừng nói “Mấy vị công tử và Lan Y tiểu thư đối với cô nương thật tốt, nô tỳ mừng cho cô nương.”
Trên mặt Tần Khả cũng nở nụ cười nhàn nhạt “Ừm, vài hôm nữa hai ngươi giúp ta chuẩn bị quà đáp lễ cho các biểu ca biểu tỷ nhé.”
“Vâng ạ.”
Màn đêm đen như mực, tiểu viện dần chìm vào tĩnh lặng. Tần Khả nhớ lại đêm đầu tiên ở nhà họ Tạ kiếp trước, vì nhớ thương phụ mẫu lại có chút sợ hãi môi trường mới, nàng đã khóc rất nhiềụ Nhưng bây giờ…
Nàng nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy ông trời đối với nàng thật tốt. Mang theo hạnh phúc và lòng biết ơn, nàng từ từ chìm vào giấc mộng.
Hôm sau, không cần Thanh Liên gọi, Tần Khả đã tỉnh dậy.