⬅ Trước Tiếp ➡

“Chắc chắn sẽ vượt ngoài sức tưởng tượng của muội ” Tạ Lan Y nói rồi định mở hộp quà ra. Đúng lúc này, giọng của Tạ Tuân bỗng vang lên từ trong sân “Biểu muội Muội nghỉ ngơi chưa?”
Tạ Lan Y bị cắt ngang, tức tối nghển cổ hét ra ngoài “Biểu muội nghỉ rồi ”
Tạ Tuân nghe là hiểu ngay, cũng không đáp lời mà mở cửa đi thẳng vào. Cùng đi với hắn, không ngờ còn có cả Tạ Huyên và Tạ Trạch.
“Sao các huynh cũng đến đây?” Tạ Lan Y tỏ vẻ bất mãn.
Cũng? Tần Khả lập tức hỏi “Có phải Tam biểu ca và Tứ biểu ca cũng ở đó không ạ?”
Lần này Tạ Huyên lên tiếng trước “Chiều nay gặp biểu muội có hơi vội vàng, vừa rồi nghe Nhị ca nói muốn đến thăm muội nên ta và Tứ đệ cũng đi cùng.”
“Biểu muội là biểu muội của chung, lẽ nào chỉ có muội mới có quà sao? Biểu muội, Nhị ca cũng chuẩn bị quà cho muội, muội chắc chắn sẽ thích ” Tạ Tuân chen lên phía trước, định mở quà của mình ra trước.
“Việc gì cũng có trước có sau, biểu muội xem của ta trước.”
“Xem của ta trước.”
Hai huynh muội tranh nhau, chẳng còn dáng vẻ của ca ca tỷ tỷ nữa, còn không bằng hai huynh đệ đứng phía saụ
Tần Khả vội mỉm cười “Nhị biểu ca, biểu tỷ, hai người đừng tranh nữa. Dù sao mắt muội cũng không nhìn thấy, hay là hai người cùng mở ra có được không ạ?”
Tạ Lan Y và Tạ Tuân đều im lặng, cả hai rõ ràng có chút ngượng ngùng. Nhưng đây quả là một cách hay. Tạ Tuân quay sang nói với hai đệ đệ “Hai đệ cũng mở ra luôn đi.”
Tần Khả dĩ nhiên biết các biểu ca biểu tỷ tặng quà gì cho mình, nhưng nàng vẫn mỉm cười đưa tay ra chạm vào từng món.
“Của biểu tỷ tặng… hình như là đồ gốm?”
Tần Khả vừa dứt lời, Tạ Lan Y đã không nhịn được mà nói ngay “Là đồ gốm Do chính tay ta làm đó Ta nghĩ tới nghĩ lui, biểu muội cũng không thiếu vàng bạc trang sức, nên ta đã tự tay nặn cho muội một cái bình hoa, vừa mới nung xong. Biểu muội cứ chờ xem, ngày nào ta cũng sẽ hái hoa cắm vào bình này cho muội ”
Tặng bình hoa gốm chỉ là bước đầu, tấm lòng ngày ngày tặng hoa tươi mới là vô giá. Tần Khả thật tâm thích món quà này, thích đến độ đôi mày cong cong như vầng trăng khuyết, nở một nụ cười rạng rỡ với Tạ Lan Y.
Tạ Lan Y cũng rất kích động. Nàng đã suy nghĩ về món quà này rất lâu, thấy Tần Khả thích, công sức của mình được công nhận, nàng càng vui hơn.
Tiếp theo là của Tạ Tuân. Tuy hắn thừa nhận món quà của đường muội rất có tâm, nhưng quà của hắn cũng tuyệt đối không kém.
“Nhị biểu ca tặng là lư hương.” Tần Khả mỉm cười nói.
Tạ Tuân cũng ưỡn ngực “Đúng vậy. Ta lo biểu muội mới đến kinh thành không quen, hương trong này là ta đặc biệt tìm thợ điều hương giỏi nhất kinh thành phối chế, cũng đã cho lang trung xem qua rồi. Biểu muội yên tâm, tối đến đốt lên có thể giúp muội ngủ ngon. Hơn nữa ta với vị điều hương đó quen thân lắm, biểu muội thích mùi hương gì, chỉ cần nói một tiếng, Nhị ca lập tức đi tìm về cho muội.”
“Cảm tạ Nhị biểu ca, muội rất cần ạ.” Câu trả lời của Tần Khả cũng là thật lòng. Tạ Tuân rất vui, liếc nhìn Tạ Lan Y, chẳng ai chịu thua ai.


⬅ Trước Tiếp ➡