⬅ Trước Tiếp ➡

Tạ Diệu “Vâng ạ, tổ mẫu yên tâm.”
Vì tối nay phải ra ngoài phố, bữa sáng cũng nhanh chóng kết thúc.
“Biểu muội, buổi tối trời hơi lạnh, nhớ khoác thêm áo choàng. Chập tối ta đến đón muội.” Tạ Lan Y nói.
Tần Khả ngoan ngoãn gật đầu “Cảm tạ biểu tỷ.”
Về đến sân của mình, Thanh Liên dìu Tần Khả ngồi xuống, nói “Nô tỳ nghe nói Đại công tử nhà họ Tạ phong độ ngời ngời, văn võ song toàn, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền.”
Tần Khả nhận lấy chén trà Thanh Liên đưa, khẽ nhấp một ngụm.
Đại biểu ca…
Kiếp trước nàng đã gặp rất nhiều lang trung nhưng bệnh mắt vẫn không thuyên giảm, vậy mà ngày hôm đó không biết thế nào lại đột nhiên khỏi hẳn. Nghĩ đến bóng dáng nhìn thấy ngày hôm đó, đốt tay Tần Khả khẽ siết lại “Đại biểu ca dĩ nhiên là tốt rồi.”
Sau bữa trưa, Tần Khả theo thói quen muốn chợp mắt một lát. Thanh Liên vừa giúp nàng cởi áo khoác ngoài, ngoài cổng sân đã vang lên tiếng của tỳ nữ “Lang trung mời cho biểu cô nương đã đến.”
Lang trung?
Tần Khả nhớ lại, kiếp trước hình như cũng có một vị lang trung trong phủ đến xem bệnh mắt cho nàng. Nhưng sau này vì uống quá nhiều thuốc, còn phải châm cứu, Tần Khả dần dần nản lòng nên đã từ bỏ.
Thanh Liên dùng ánh mắt hỏi Tần Khả, Tần Khả gật đầu “Mời vào đi.”
Nếu kiếp trước vào giây phút cuối cùng nàng đã có thể nhìn thấy, vậy có nghĩa là bệnh mắt của nàng có hi vọng chữa khỏi. Kiếp này, nàng nhất định sẽ ngoan ngoãn uống thuốc, quyết không từ bỏ.
Vị lang trung nhanh chóng bước vào, tấm rèm che trước mặt Tần Khả đã được hạ xuống. Lang trung cung kính hành lễ, sau đó lấy ra một chiếc gối mềm từ hòm thuốc “Mời cô nương.”
Tần Khả đưa tay ra từ sau rèm “Làm phiền đại phu rồi.”
Một lát saụ
Vị lang trung buông tay ra, vuốt râu “Bệnh mắt này của biểu cô nương…”
Tần Khả “Đại phu có gì cứ nói thẳng, không sao đâu ạ.”
“Lão phu chỉ có ba phần chắc chắn, hơn nữa quá trình sẽ rất dài, có thể còn phải chịu một chút đau đớn da thịt, biểu cô nương có bằng lòng không?”
Thanh Liên và Hạnh Đào bất giác nhìn Tần Khả. Phải biết rằng cô nương nhà mình sợ đau nhất, da lại mỏng manh, lúc thêu thùa bị kim đâm, vết thương cũng lâu lành hơn người thường.
Thái độ của Tần Khả lại ngoài dự đoán của mọi người “Ta từ năm ba tuổi đã không còn nhìn thấy, xin đại phu hãy chữa trị cho ta. Nếu có thể chữa khỏi, đại phu chính là đại ân nhân của ta. Nếu không thể, ta cũng nhất định không oán trời trách người. Còn về nỗi đau da thịt, đại phu cứ việc chữa trị.”
Vị đại phu có lẽ không ngờ một tiểu cô nương mười bốn tuổi lại có ý chí kiên định như vậy, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc “Nếu biểu cô nương đã có quyết tâm như vậy, lão phu nhất định sẽ dốc hết sức mình chữa trị cho cô nương.”
“Đa tạ đại phụ”
Vị lang trung kê đơn thuốc năm ngày, Thanh Liên ghi lại cẩn thận. Tần Khả bỗng nhớ ra điều gì, hỏi một câu “Xin hỏi đại phu… là lão phu nhân mời ngài đến chữa trị cho ta phải không ạ?”
Đầu bút của vị lang trung khẽ dừng lại, ngẩng đầu mỉm cười “Lão phu được Đại công tử nhờ đến chữa trị cho cô nương.”
Tần Khả sững sờ.
Đại biểu ca?
Nàng vẫn luôn nghĩ sau khi mình đến phủ, là ngoại tổ mẫu mời lang trung đến chữa trị cho nàng, thì ra… lại là Đại biểu ca sao…


⬅ Trước Tiếp ➡