Chương 14
Thấy nàng kinh ngạc, vị lang trung bèn cười giải thích “Lão phu tài hèn, các bệnh khác không dám tự xưng tinh thông, chỉ riêng bệnh về mắt thì cũng có chút ít kinh nghiệm. Nửa tháng trước tình cờ gặp công tử của quý phủ ở ngoài, Đại công tử đã mời tại hạ đến xem mạch cho biểu cô nương.”
Tần Khả “Thì ra là vậy… Đa tạ đại phu, đại phu quý danh là gì ạ?”
“Tại hạ họ Thường.”
“Thường đại phu, vậy đôi mắt của ta xin nhờ cả vào ngài.” Tần Khả vừa nói, vừa lấy một vốc bạc vụn hình hạt dưa từ chiếc hộp gỗ gấm bên giường. Hạnh Đào lập tức tiến lên nhận lấy rồi đưa vào tay Thường đại phụ
“Ôi, thật là cảm tạ cô nương.”
Tần Khả mỉm cười “Ngài không cần khách sáo.”
Sau khi Thường đại phu đi, Thanh Liên vui vẻ nói “Nô tỳ nghe nói y thuật của các đại phu ở kinh thành đều rất cao siêu, người có thể vào Quốc Công phủ chữa bệnh chắc chắn không phải người tầm thường. Cô nương, chúng ta có phải đã nhìn thấy hi vọng rồi không?”
Tần Khả “Hi vọng là vậy.”
Lúc này, so với tia hi vọng về đôi mắt, nàng càng kinh ngạc hơn về những lời lang trung vừa nói. Kiếp trước, nàng vẫn luôn cảm thấy Đại biểu ca tuy điềm đạm nhưng cũng nghiêm khắc, đối với nàng cũng là quản giáo nhiều hơn quan tâm, lại không ngờ…
Nghĩ đến buổi tối sẽ cùng các biểu ca ra phố, Tần Khả khẽ mỉm cười.
Tạ Lan Y nằng nặc đòi Tạ Diệu dắt ra ngoài phủ dùng bữa tối nên chiều nay nhà bếp nhỏ không nổi lửa. Vừa qua giờ Tuất, nàng đã đến đón Tần Khả.
Buổi tối sẽ có gió, Tần Khả mang theo chiếc áo choàng mà hôm qua Đại cữu mẫu tặng.
Vòng lông hồ ly tuyết trắng muốt mềm mại khiến Tần Khả trông như một con hồ ly nhỏ lanh lợi, cũng giống một chú thỏ con, sinh động đáng yêụ Tạ Lan Y không nhịn được khen “Chiếc áo choàng này thật hợp với biểu muội ”
Tần Khả cười “Vậy sao? Ấm lắm, phải cảm tạ Đại cữu mẫu nhiềụ”
Tạ Diệu lúc này đang đứng bên xe ngựa ngoài phủ, bất giác nhìn về phía muội muội, dĩ nhiên cũng nhìn thấy Tần Khả đang khoác áo choàng.
Ánh mắt khẽ động, Tạ Diệu dĩ nhiên nhận ra chiếc áo choàng đó, nhưng hắn nhanh chóng dời mắt đi, không nhìn thêm nữa.
Các công tử đều cưỡi ngựa, các cô nương thì lên xe.
Tạ Lan Y và Tần Khả ngồi chung một xe, cử chỉ thân mật. Tạ Lan Y líu ríu giới thiệu cho Tần Khả suốt dọc đường.
“Lát nữa ca ca sẽ đưa chúng ta đến Trích Tinh Lâu ăn tối. Ở đó náo nhiệt lắm, là tửu lầu cao nhất kinh thành, đồ ăn cũng ngon. Ngoài ăn uống ra, tầng trên cùng còn có đài ngắm trăng, là nơi tuyệt vời để ngắm trăng. Còn có một tầng là sân khấu kịch nữa đó ”
“Còn có hội đèn lồng nữa, đèn lồng mấy ngày nay chưa phải là đẹp nhất đâụ Đợi đến đúng ngày rằm, hai bên bờ sông sẽ toàn là đèn lồng rực rỡ, mê người lắm ”
Tần Khả chăm chú lắng nghe, trong lòng cũng dấy lên một tia mong mỏi đối với kinh thành phồn hoa này.
Tạ Lan Y nói mệt, đưa tay vén rèm cửa sổ xe ngựa lên “Đại ca, cho tiền.”
Vành tai Tần Khả khẽ động. Đại biểu ca đang ở bên cạnh xe ngựa sao?
Giọng nói cưng chiều của Tạ Diệu mang theo một tia bất đắc dĩ “Lát nữa muội muốn mua gì cứ tùy ý chọn.”
Tạ Lan Y lúc này mới vui vẻ “Vậy huynh phải giữ lời đó, lát nữa muội chắc chắn sẽ mua hai phần, còn có phần của biểu muội nữa.”