⬅ Trước Tiếp ➡

Tần Khả vừa định nói không cần, Tạ Diệu đã gật đầu đồng ý “Đó là điều dĩ nhiên.”
Tạ Lan Y hạ rèm cửa xuống, Tần Khả nhỏ giọng hỏi “Đại biểu ca vẫn luôn ở bên cạnh xe ngựa của chúng ta sao?”
Tạ Lan Y “Đúng vậy đó, Đại ca cẩn thận lắm, mỗi lần ra ngoài đều nhất định sẽ bảo vệ chúng ta ”
Tần Khả khẽ mím môi, trong lòng dâng lên một cảm giác an ổn.
Xe ngựa nhanh chóng dừng lại trước một tòa lầu cao đèn đuốc sáng trưng, nguy nga lộng lẫy. Rèm xe được vén lên, Tạ Lan Y xuống xe trước “Cuối cùng cũng đến rồi ”
Tần Khả vừa đứng dậy, trước mặt đã có một bàn tay to lớn đưa ra “Biểu muội chậm thôi.”
Tim Tần Khả khẽ run. Tuy không nhìn thấy, nhưng kiếp này ở gần Tạ Diệu như vậy vẫn khiến nàng có chút căng thẳng. Nàng khẽ đưa tay, lần mò đặt tay mình vào lòng bàn tay của Tạ Diệu “Cảm tạ Đại biểu ca.”
Cái nắm tay ngắn ngủi, Tần Khả còn chưa kịp phản ứng, người đã đứng vững trên mặt đất, mà bàn tay Tạ Diệu nắm tay nàng cũng nhanh chóng buông ra. Tạ Lan Y khoác tay nàng “Biểu muội, chúng ta đến rồi ”
Trích Tinh Lâu quả thực rất cao, phòng riêng tốt nhất ở tầng năm. Tiểu nhị trong lầu dẫn mọi người đến phòng riêng, mặt mày tươi cười “Hôm nay có rượu hoa quế vừa mới hạ đàn, mấy vị gia có muốn thử không ạ?”
Rượu hoa quế của Trích Tinh Lâu nổi danh khắp kinh thành, một năm chỉ có mùa hoa quế tháng Tám mới được thưởng thức. Không đợi Tạ Diệu lên tiếng, Tạ Tuân đã lập tức gật đầu “Dĩ nhiên là phải có, mang lên hai vò ”
Tạ Huyên cười “Nhị ca, hai vò có nhiều quá không?”
Tạ Tuân “Tam đệ đừng giả vờ, hôm nay có cả Đại ca ở đây, hai vò mới đủ ”
Tạ Diệu nhàn nhạt lên tiếng “Nhấp môi là được.”
Tạ Lan Y cũng có chút động lòng, mắt long lanh nhìn Tạ Diệu “Đại ca, muội và biểu muội có thể nếm thử một chút được không? Chỉ một chút thôi.”
Rượu hoa quế của Trích Tinh Lâu ngọt thanh dễ uống, không quá say. Tạ Diệu nhìn sang Tần Khả “Biểu muội có biết uống rượu không?”
Tần Khả khẽ ngẩn người. Tạ Lan Y cười tủm tỉm nháy mắt với nàng “Không sao đâu Rượu hoa quế ở đây ngon lắm, muội thử đi, không say đâụ”
Ánh mắt Tạ Diệu dừng trên gương mặt Tần Khả.
“Vậy muội nếm một chút…” Tần Khả nhỏ giọng nói.
Tạ Tuân lập tức lên tiếng “Biểu muội, để ta rót cho muội ”
Tạ Diệu dời mắt đi, nâng chén rượu trên bàn lên nhấp một ngụm, cũng không ngăn cản hành động của Tạ Tuân. Tạ Tuân rót cho Tần Khả một chén nhỏ “Biểu muội, mời.”
Tần Khả cẩn thận nâng chén rượu trước mặt lên ngửi, rượu hoa quế bên trong quả thật thơm nức mũi, chỉ là không biết có say hay không. Tần Khả khẽ nhấp một ngụm.
Tạ Lan Y “Thế nào?”
Tần Khả ngẩng đầu cười “Ngon lắm, ngọt ạ.”
“Ta đã nói mà ”
Tạ Huyên lúc này cũng cười nói “Chắc là biểu muội ở Giang Nam chưa từng uống rượu, đến đây ngày đầu tiên đã bị đường tỷ dụ dỗ học uống rồi.”
Tạ Lan Y lườm hắn một cái “Tam đệ, sao đệ càng ngày càng giống Nhị ca thế ”
Tạ Tuân ngẩng đầu “Giống ta không tốt sao?”
“Chẳng tốt chút nào Tam đệ là người giống Đại ca nhất, giống huynh có gì tốt ”
Tạ Tuân lười tranh cãi với nàng, bĩu môi rồi lại quay sang nói chuyện với Tần Khả.


⬅ Trước Tiếp ➡