⬅ Trước Tiếp ➡

Thành Ninh Ninh chỉ liếc nhìn Tần Khả một cái rồi khẽ “ừm” một tiếng coi như đã chào hỏi. Ngược lại, Thành Tương tỏ ra rất nhiệt tình “Nghe Lan Y tỷ tỷ nói trong phủ có một A Nguyên muội muội đến từ Giang Nam, quả nhiên dịu dàng xinh đẹp.”
Tạ Lan Y đáp “Đó là dĩ nhiên, biểu muội của ta là đẹp nhất ”
Thành Ninh Ninh chuyển chủ đề “Các ngươi chuẩn bị đi đâu vậy? Đi dạo phố sao?”
“Không dạo phố nữa, buổi tối phải cùng tổ mẫu ngắm trăng, chúng ta định bụng đi đánh bài.”
Thành Ninh Ninh vốn định kéo Tạ Lan Y đi dạo phố, nghe nói nàng không đi thì có chút thất vọng, nhưng vừa nghe đến đánh bài, mắt nàng ta liền sáng lên “Ta cũng đi, ta cũng đi ” Đánh bài cũng tốt, có thể ở lại nhà họ Tạ thêm một lúc.
Nàng ta vừa nói vừa nhìn quanh sân, không thấy người muốn gặp bèn nhỏ giọng hỏi Tạ Lan Y “Huynh trưởng của ngươi có chơi không?”
Tạ Lan Y bất đắc dĩ cười “Lịch trình của Đại ca sao ta biết được, huynh ấy bận rộn suốt ngày.”
“Hôm nay là Trung thu, huynh ấy nhất định sẽ ở nhà…”
Mấy người đi về phía phòng bên, tiểu tư và tỳ nữ đã chuẩn bị xong trà nước, điểm tâm và bài.
“Biểu muội, muội ngồi đây ” Tạ Tuân vừa vào đã sắp xếp chỗ cho Tần Khả, rồi tự mình ngồi ở ghế trên của nàng. Ý đồ này không cần nói cũng biết. Tạ Huyên cười “Nhị ca định đưa bài cho muội ấy à?”
“Ngươi kệ ta.” Tạ Tuân đã quyết tâm, toàn là huynh muội trong nhà chơi cho vui, cũng không ai nói gì.
Tạ Trạch không rành môn này, Thành Tương lại không biết chơi nên hai người không tham gia. Trên bàn có hai vị công tử và hai vị tiểu thư.
Trước khi bắt đầu, Tạ Lan Y nhỏ giọng dặn dò Thành Ninh Ninh “Lúc đánh bài nhớ hô một tiếng nhé.” Thành Ninh Ninh liếc Tần Khả, trong lòng thấy hơi phiền phức nhưng vẫn đồng ý.
Kiếp trước, Tần Khả mấy lần đánh bài đều từ chối vì sợ làm phiền mọi người. Nhưng bây giờ... nàng vẫn nhớ lúc nhỏ ở nhà buồn chán thường dùng những quân bài gỗ để xếp hình, các hình vẽ trên đó sớm đã thuộc nằm lòng. Giờ đây, nàng nhẹ nhàng lướt qua mười ba quân bài trước mặt, trong lòng đã rõ mồn một.
“Tam Đồng.”
“Nhị Sách.”
“Phỗng.”
Trên bàn bắt đầu sôi nổi. Tạ Tuân vẫn luôn quan sát Tần Khả, thấy nàng ba vòng không ăn được quân nào, trong lòng đã đoán được biểu muội đang chờ con gì.
“Lục Đồng.”
“Ăn.”
Tần Khả khẽ lên tiếng, tâm trạng Tạ Tuân lập tức tốt hẳn lên.
Tạ Lan Y cũng rất vui, chỉ có Thành Ninh Ninh khẽ bĩu môi, tỏ vẻ có chút khinh thường.
Tạ Tuân quyết tâm đưa bài cho Tần Khả, còn cố tình ù nhầm hai lần khiến chính Tần Khả cũng thấy hơi ngượng ngùng.
Sự không vui trên mặt Thành Ninh Ninh ngày càng rõ. Dù sao nàng ta cũng là đích nữ của Hầu phủ, đi đến đâu cũng quen được người khác nhường nhịn, bây giờ lại phải chiều theo một người ngoài, dĩ nhiên có chút không cam lòng. Thế là nàng ta đẩy bài ra, nói “Một ván bài mà tốn thời gian gấp đôi bình thường, thật là vô vị.”
Thành Ninh Ninh vừa dứt lời, bàn bài lập tức im bặt.
Vì mắt không nhìn thấy, động tác sờ bài và đánh bài của Tần Khả tất nhiên chậm hơn một chút. Lời nói đầy ẩn ý này lập tức khiến Tạ Tuân sa sầm mặt.
“Thành Ninh Ninh, không muốn chơi thì có thể nghỉ.” Tạ Tuân cũng chẳng nể nang, châm chọc lại ngay.


⬅ Trước Tiếp ➡