Chương 25
Thành Ninh Ninh cũng không phải dạng vừa “Ta có thua đâu, ai ù nhầm thì người đó xuống bàn ”
Thấy hai người sắp cãi nhau, Tần Khả cảm thấy hơi khó xử “Hay là…”
Tạ Tuân ngắt lời ngay “Ta xuống thì xuống, biểu muội cứ ngồi yên đấy ” Nói rồi, hắn đứng dậy, vòng ra sau lưng Tần Khả.
“Thành đại tiểu thư, ta đứng sau giúp biểu muội của ta đánh bài chứ không ngồi vào bàn, chuyện này chắc ngươi không có ý kiến gì chứ.”
Thành Ninh Ninh lườm hắn một cái, lười đôi co.
Sắc mặt Tạ Lan Y cũng hơi khó coi. Thấy bàn bài sắp rơi vào bế tắc, cửa phòng bên được đẩy ra, Tạ Diệu bước vào “Sao không chơi nữa?”
“Đại ca ” Tạ Lan Y kinh ngạc kêu lên.
Thành Ninh Ninh cũng lập tức thu lại dáng vẻ gai góc, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ gọi “Tử Hành ca ca ”
Thành Tương cũng đứng dậy, cúi người chào Tạ Diệụ
Tạ Diệu gật đầu, ánh mắt lướt qua vẻ mặt tái mét của Tạ Tuân và vị biểu muội đang lặng lẽ ngồi đó.
Nàng hình như không gọi hắn?
“Đại ca, huynh qua chơi không? Tứ đệ bọn họ không biết chơi.” Tạ Lan Y đành hỏi dưới ánh mắt ra hiệu điên cuồng của Thành Ninh Ninh.
Tạ Diệu lại liếc Tạ Tuân, Tạ Tuân không chịu hợp tác mà quay mặt đi, Tạ Diệu đành gật đầu “Được thôi.”
Lưng Thành Ninh Ninh thẳng tắp, nàng ta vừa hay ngồi ở ghế trên của Tạ Diệu, vẻ e thẹn trên mặt lộ rõ.
Tạ Tuân khinh thường một tiếng trong lòng, rồi nói với Tần Khả “Biểu muội cứ yên tâm đánh, có biểu ca ở đây.”
Thành Ninh Ninh cũng chẳng để tâm, dù sao Tạ Diệu cũng không thể thiên vị Tần Khả như Tạ Tuân được, còn mình cũng chỉ muốn nhìn hắn thêm một chút.
Ván bài bắt đầu, Tạ Lan Y là nhà cái. Bài của Tần Khả vừa được chia xong, Tạ Tuân đã kê một chiếc ghế ngồi cạnh nàng để giúp xếp bài, nhưng việc đánh con nào vẫn tuân theo ý Tần Khả, Tạ Tuân chỉ giúp nàng đánh ra mà thôi.
Thành Ninh Ninh mang tâm sự nên có chút lơ đãng. Mấy vòng liền, quân bài đáng lẽ mình ăn được đều bỏ qua, để người khác phỗng mất. Nhưng nàng ta cũng không để ý, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc sang bên cạnh, chỉ sợ người khác không nhìn ra tâm ý của mình.
Tạ Diệu mắt không liếc ngang liếc dọc, cũng không thiên vị ai, cứ theo luật mà chơi mấy ván. Trái lại, Thành Ninh Ninh còn cố tình ù nhầm một lần, mọi người trong lòng đều hiểu rõ.
Hôm nay vận may của Tần Khả rõ ràng không tệ, thắng nhiều thua ít. Ván cuối cùng vận may còn tốt hơn, chưa được hai vòng đã ù. Thành Ninh Ninh thua liên tiếp mấy ván, bèn buột miệng nói “Sớm nghe nói Giang Nam nhiều tài tử, không ngờ A Nguyên biểu muội đánh bài giỏi như vậy. Không biết A Nguyên biểu muội thường ngày còn thích chơi gì, có biết đánh cờ không, kỳ nghệ thế nào?”
Thành Ninh Ninh vừa dứt lời, tất cả mọi người đều nhìn về phía nàng ta, không khí lại một lần nữa rơi vào im lặng kỳ quái.
Tạ Tuân tức giận ra mặt, đứng bật dậy định lên tiếng. Tần Khả ở dưới bàn khẽ kéo tay áo hắn, rồi dịu dàng nói “Muội không biết đánh cờ, e là phải làm Thành tỷ tỷ thất vọng rồi.”
Vừa rồi Thành Ninh Ninh chỉ nhất thời lỡ miệng chứ không hề cố ý chọc vào nỗi đau của Tần Khả trước mặt mọi người. Nghe Tần Khả trả lời xong, nàng ta cũng có chút hối hận, tiếc là đã quá muộn.