⬅ Trước Tiếp ➡

Nhị phu nhân cũng che miệng cười “Biểu ca con trước đây cứ luôn ghen tị với Tử Hành có Lan Y làm muội muội, giờ thì tốt rồi, sau này Tử Lãng phải chăm sóc A Nguyên cho tốt nhé.”
Tạ Tuân lập tức ưỡn thẳng lưng, vỗ ngực “Cứ giao cho con ”
Nói xong, Tạ Tuân lại không nhịn được mà nhìn Tần Khả. Trước khi đi, hắn thực ra rất lo lắng, sợ biểu muội nhút nhát không chịu nhận người biểu ca này. Nhưng biểu muội chẳng hề sợ hắn, trong lòng Tạ Tuân vừa kích động vừa vui mừng. Từ hôm nay, hắn cũng có muội muội rồi. Hơn nữa… Tạ Tuân ngượng ngùng sờ mũi, biểu muội xinh thật.
Ba người hàn huyên đôi câu bên bờ rồi lên xe ngựa. Xe đi một lát, chẳng mấy chốc đã đến trước một tòa nhà với trụ cột chạm trổ tinh xảo. Khu nhà chiếm gần hết cả một con phố, trước cửa là đôi sư tử đá oai phong lẫm liệt, thể hiện rõ địa vị của chủ nhân.
Nhiều tiểu tư tiến lên đứng hầụ Nhị phu nhân nắm tay Tần Khả, cẩn thận dìu nàng xuống xe “A Nguyên, chậm thôi con.”
Tần Khả biết, đây chính là cổng lớn nhà họ Tạ.
Trước cổng đã có vài người đứng chờ. Tạ Lan Y sớm đã không nhịn được, là người đầu tiên từ trong cổng lao ra “Nhị thẩm ”
Tần Khả lập tức nghiêng đầu theo tiếng gọi, nhận ra chủ nhân của giọng nói này.
“Xem con bé Lan Y gấp gáp chưa kìa ”
Tạ Tuân “Đúng thế Chẳng có chút dáng vẻ nữ nhi gì cả ”
Tạ Lan Y lè lưỡi với Tạ Tuân, hôm nay tâm trạng tốt nên không thèm so đo với hắn. Nàng vội chuyển ánh mắt sang Tần Khả đang đứng bên cạnh Nhị phu nhân. Chỉ một cái nhìn, Tạ Lan Y đã khẽ mở to mắt, buột miệng “A Nguyên biểu muội xinh quá đi…”
Những người nghe thấy câu này đều không nhịn được mà che miệng cười. Tần Khả lập tức cúi người hành lễ với nàng ấy “Biểu tỷ.”
Tạ Lan Y vội đỡ tay nàng “Biểu muội không cần khách sáo như vậy Cuối cùng muội cũng đến rồi, ta mong muội mãi ” Trong nhà họ Tạ chỉ có Tạ Lan Y là nữ hài, ngày thường khó tránh khỏi cô đơn.
“Lời này không sai đâu, Lan Y từ lúc nghe tin A Nguyên sắp vào kinh là ngày nào cũng mong ngóng, còn chuẩn bị rất nhiều quà nữa.” Người nói là Vương phu nhân.
“Mẫu thân ” Tạ Lan Y nũng nịu nhìn mẫu thân mình, dường như trách bà nhanh miệng.
Tần Khả vội hành lễ với Vương thị “Đại cữu mẫụ” Nàng có chút bất ngờ vì được ưu ái, kiếp trước Đại cữu mẫu cũng đích thân ra đón nàng sao?
“Thôi, vào trong cả đi, mẫu thân còn đang đợi, chúng ta đừng đứng đây nói chuyện nữa.” Vương thị đã nói vậy, nghĩa là ngoài cửa không còn ai khác. Một tia mong đợi và căng thẳng dâng lên trong lòng Tần Khả, nàng cố gắng nhớ lại cảnh tượng gặp mặt người nhà kiếp trước, liệu Tạ Diệu có ở đó không.
Câu trả lời là không, hôm nay người trong phủ rõ ràng không đông đủ. Được Thanh Liên dìu, Tần Khả nhanh chóng đến sân của Thái phu nhân. Giữa sảnh đường, một lão phu nhân tóc bạc phơ hiển nhiên đã chờ từ lâụ
“Mẫu thân, con dâu đã về rồi ạ ”
“Tốt, tốt, về là tốt rồi. Đường xa vất vả, chắc con mệt lắm phải không?”
Nhị phu nhân mỉm cười “Cũng không sao ạ, vì sợ mẫu thân sốt ruột nên không thấy mệt.”
“Con bé này, chỉ giỏi dẻo miệng ”
Trong lúc nói chuyện, Tần Khả đã đến trước mặt Thái phu nhân. Thanh Liên dìu nàng từ từ quỳ xuống, cất giọng mềm mại “Ngoại tổ mẫụ”


⬅ Trước Tiếp ➡