Chương 6
Ánh mắt Thái phu nhân dừng lại trên người Tần Khả, đôi mắt của lão phu nhân lúc này cũng rưng rưng lệ “Là A Nguyên phải không, đứng dậy đi con, đứa trẻ đáng thương… Mau đứng dậy cho ngoại tổ mẫu xem nào.”
Tần Khả được Thanh Liên đỡ dậy, từ từ đi đến bên cạnh Thái phu nhân. Mẫu thân của Tần Khả chỉ là biểu cô nương của Khánh Quốc Công phủ, tiếng “ngoại tổ mẫu” này là do cữu mẫu dặn nàng gọi. Sau này nàng sẽ sống ở nhà họ Tạ, chính là con cháu của nhà họ Tạ, nhiều quy củ không cần phân biệt quá rạch ròi.
“Sau này cứ ở lại với ngoại tổ mẫụ Nhị cữu mẫu của con vẫn luôn muốn có một đứa nữ nhi, A Nguyên có bằng lòng ở bên đó không?”
Tần Khả ngoan ngoãn gật đầu “A Nguyên bằng lòng ạ.”
“Con ngoan, con ngoan.”
Gặp Thái phu nhân xong là đến tam phòng. Tạ Tam gia và Tam phu nhân hôm nay không có ở phủ nên không ra đón. Nhị phu nhân bèn mỉm cười giới thiệu “A Nguyên, đây là Tam biểu ca Tử Thanh và Tứ biểu ca Tử Minh của con.”
Tam biểu ca Tạ Huyên và Tứ biểu ca Tạ Trạch, Tần Khả cũng không xa lạ. Nàng mỉm cười cúi người “Tam biểu ca, Tứ biểu ca.”
Tạ Huyên thì không sao, mỉm cười gọi một tiếng biểu muội, còn Tạ Trạch thì không giấu được vẻ nhiệt tình trên mặt.
“Được rồi, được rồi, gặp mặt đến đây thôi, sau này ngày tháng còn dài, không vội lúc này. A Nguyên đi đường từ Giang Nam đến đây hẳn là mệt rồi, cứ về phòng nghỉ ngơi trước đi.”
Thái phu nhân đã lên tiếng, hôm nay xem như đến đây là xong. Chỉ là trước khi đi, Đại phu nhân lại giữ Tần Khả lại, tặng một món quà.
“A Nguyên mới đến kinh thành, sợ là không quen với thời tiết phương Bắc chúng ta. Sau này trời sẽ ngày một lạnh hơn, Đại cữu mẫu có chuẩn bị cho con một chiếc áo choàng, con thử xem có vừa không.”
Tần Khả vừa định cảm ơn, Tạ Lan Y ở bên cạnh đã nhanh nhảu nói “Áo choàng này của mẫu thân là mời thợ may giỏi nhất kinh thành làm đó, còn là da hồ ly tuyết do chính tay huynh trưởng đi săn về đấy Ta muốn mà huynh ấy còn chẳng nỡ cho ”
Tần Khả lờ mờ nhớ ra kiếp trước cũng có một chiếc áo choàng như vậy, nhưng lúc đó hình như quá căng thẳng nên không để ý đến câu nói này của Tạ Lan Y.
Là… da hồ ly tuyết do Đại biểu ca đi săn về?
“Đừng nói bậy, huynh trưởng con bạc đãi con bao giờ. Con nói vậy, A Nguyên không dám nhận đâụ”
Tạ Lan Y lập tức lè lưỡi, thân mật khoác tay Tần Khả “Con sai rồi, biểu muội đừng coi là thật. Huynh trưởng của muội săn bắn giỏi lắm đó ”
Đây là tấm lòng của Đại cữu mẫu, Tần Khả không có ý từ chối “Con cảm tạ Đại cữu mẫụ” Cuối cùng, nàng nói thêm một câu “Cũng xin cảm tạ Đại biểu ca.”
Đại phu nhân hài lòng cười cười “Lan Y cũng mong con từ lâu rồi, sau này hai tỷ muội phải hòa thuận với nhau đấy.”
“Mẫu thân đừng nói nữa, con muốn đưa biểu muội về phòng đây ”
Đại phu nhân bất đắc dĩ lắc đầu, không biết làm gì với đứa nữ nhi bướng bỉnh này.
Tạ Lan Y khoác tay Tần Khả đi về phía sân của nhị phòng. Nàng vừa đi vừa nhảy chân sáo, khiến Thanh Liên đi bên cạnh không khỏi lo lắng, sợ cô nương nhà mình theo không kịp bước chân của Đại cô nương mà vấp ngã.