⬅ Trước Tiếp ➡
"Hừ, không cần anh quan tâm. Tôi ngủ rất ngon, hơn nữa cho dù tôi có gặp phải chuyện rắc rối thì người đàn ông ăn không ngồi rồi, chỉ biết được bao nuôi như anh thì có thể giúp tôi được cái gì?"
Lâm Thanh Nhã hừ lạnh một tiếng, nhăn mày, khuôn mặt tràn đầy chán ghét.
Cô ghét nhất là dáng vẻ vờ vĩnh này của Diệp Thụ
Một chút việc còn không giúp được, còn làm ra vẻ quan tâm, thật là làm người khác chán ghét.
"Em ngủ được thì tốt rồi, vậy...Lâm tổng ngủ ngon "
Diệp Thu mỉm cười, không nói thêm gì nữa, anh trực tiếp xoay người đi lên lầụ
Nhìn theo bóng lưng rời đi của Diệp Thụ
Đôi mắt của Lâm Thanh Nhã xoẹt qua một vệt chán ghét, bĩu môi "Thật chả hiểu ra làm sao cả "
Sau đó Lâm Thanh không hề đi xem Diệp Thu, xoay người đi vào phòng vệ sinh bên cạnh phòng ngủ.
Ước chừng hơn năm phút saụ
Lâm Thanh Nhã lại đi ra, trên mặt tràn đầy nghi hoặc, vừa đi vào trong phòng ngủ, vừa nhỏ giọng lẩm bẩm "Thật kỳ lạ, thuốc ngủ của mình để đâu rồi?"
Mình nhớ rõ ràng là đã để trong hòm thuốc trong nhà vệ sinh mà, giờ mình ngủ sao đây, phiền chết đi được "
....Ngày hôm saụ
Nắng chiếu rực rỡ.
Thời gian đã tới hơn chín giờ sáng.
Lâm Thanh Nhã vội vội vàng vàng chạy ra khỏi phòng ngủ, vừa đi vào nhà vệ sinh, vừa buộc tóc.
Cô sắp đi làm muộn rồi.
Kỳ thực dựa theo quy luật làm việc và nghỉ ngơi của cô trước kia, nếu ngủ sớm như vậy thì chắc chắn sáu bảy giờ sáng là tỉnh rồi.
Nhưng tối qua là trường hợp ngoại lệ.
Chuyện tập đoàn Tiền thị nợ tiền không trả, sắp sầu chết cô rồi, lại còn không tìm thấy thuốc ngủ.
Cho nên đừng nhìn cô sáu bảy giờ đã vào phòng đi ngủ, mãi đến tận ba bốn giờ mới miễn cưỡng ngủ được.
Vừa ngủ một cái, đã ngủ thẳng đến chín giờ hơn sáng hôm saụ
Mà cố tình buổi sáng hôm nay cô còn có một cuộc họp khá quan trọng.
Việc này khiến Lâm Thanh Nhã rất gấp. Rửa mặt đơn giản một cái, ngay cả trang điểm cũng không kịp, đeo túi xách, cầm lấy chìa khóa xe chạy xuống tầng một.
Phòng khách tầng một.
Diệp Thu đang ở đấy.
Nhìn thấy Lâm Thanh Nhã vội vội vàng vàng chạy xuống.
Diệp Thu tiến lên chào cô, khuôn mặt tươi cười nói "Lâm tổng, em tỉnh rồi à "
"Gần mười giờ rồi, sao anh không gọi tôi dậy?"
Lâm Thanh Nhã vốn đang cuống cuồng, nhìn thấy Diệp Thu cô oán trách nói.
"Không phải em nói là, không cho tôi vào phòng ngủ mà
Diệp Thu nhếch miệng cười.
Nghe vậy.
Lâm Thanh Nhã cũng ngẩn người, hình như đúng là mình đã từng nói như vậy.
"Lâm tổng, tôi đã làm bữa sáng cho em rồi, em ăn rồi hẵng đi?"
Diệp Thu vẫn mỉm cười như cũ hỏi.
Nụ cười sủng nịnh này, còn ấm áp hơn cả ánh nắng buổi sáng.
"Nhìn anh là mất khẩu vị, tránh ra "
Giọng nói của Lâm Thanh Nhã lạnh như băng, sau đó không để ý Diệp Thu nữa, đi thẳng ra ngoài biệt thự...
Cao ốc Lâm thị, cửa chính.
Một bóng dáng đang sốt ruột chờ ở đây.
Không phải người khác.
Chính là tổng giám đốc của tập đoàn Tiền thị, Tiền Đa Quang.
Chẳng qua, lúc trước hắn ta vốn gọn gàng tuấn tú.
Thì giờ phút này, khuôn mặt lại sưng như cái đầu heo.
Răng cửa thiếu mấy cái không nói, vết bàn tay đỏ tươi vẫn còn in trên đấy, hơn nữa còn cực kỳ rõ ràng.
Như này dẫn tới sự chú ý của những người đi đường xung quanh.
Thế nhưng, giờ phút này Tiền Đa Quang không nghĩ được nhiều như vậy.
Hắn vội chết đi được.
Bởi vì Diệp Thu bảo hắn mười giờ trưa nay xin lỗi Lâm Thanh Nhã.
Nhưng bây giờ mắt thấy đã chín giờ năm mươi rồi, lại vẫn chưa thấy bóng dáng của Lâm Thanh Nhã đâụ
Mắt thấy trời gian đang từng giây từng phút trôi qua.
Tiền Đa Quang sốt ruột đến phát khóc đi được.
"Bà cô của tôi ơi, cô mau xuất hiện đi, nếu cô còn không đến nữa, thì vị tiên sinh kia sẽ giết tôi mất a "
Tiền Đa Quang sốt ruột như ruồi mất đầu, đi vòng tại chỗ.
⬅ Trước Tiếp ➡