Đúng lúc này.
Tiếng một chiếc xe thể thao gầm rú truyền tới.
Ngay sau đó, một chiếc ferrari màu đỏ dừng trước cửa cao ốc Lâm thị.
Tiền Đa Quang thấy vậy, hai mắt mừng rỡ, giống như gặp được cứu tinh vậy, vội vàng nghênh đón.
Lâm Thanh Nhã vừa xuống xe, đã nhìn thấy Tiền Đa Quang mặt như đầu heo, ánh mắt trông mong nhìn mình, khuôn mặt còn tràn đầy nịnh nọt.
Lâm Thanh Nhã nhíu mày, lạnh giọng hỏi "Anh là?"
Không thể trách Lâm Thanh Nhã trí nhớ kém được.
Mà là Tiền Đa Quang hiện tại, thật sự là đã bị Diệp Thu đánh cho không thành hình người nữa rồi.
Cho dù là mẹ ruột hắn ra gặp hắn, trong lúc nhất thời cũng chưa chắc đã nhận ra hắn.
"Tôi đây, Lâm tổng, tôi là Tiền Đa Quang a, cô không nhận ra tôi à?
Tôi đã ở đây đợi cô nửa ngày rồi đấy "
Tiền Đa Quang nịnh nọt nói.
Nghe vậy.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Thanh Nhã nháy mắt lạnh xuống, vẻ mặt chán ghét nói "Anh tới làm gì?
Tôi nói cho anh biết Tiền Đa Quang, anh đừng có mà khinh người quá đáng. Lâm Thanh Nhã tôi không phải người dễ chọc đâu, tốt nhất là anh hãy thu lại suy nghĩ dơ bẩn của anh đi, nếu không đừng trách tôi không khách khí "
"Lâm tổng, cô hiểu nhầm rồi. Lúc trước là tôi không đúng, tôi ngàn lần không nên vạn lần không nên có suy nghĩ không an phận với cô, tôi là súc sinh Tối qua vị tiên sinh kia đã tới giáo huấn tôi rồi, tôi cũng đã ý thức được sâu sắc sai lầm của mình, cho nên hôm nay tôi tới là đặc biệt xin lỗi cô. Ngoài ra còn trả lại gấp đôi tiền tôi nợ quý công ty Mong rằng Lâm tổng đại nhân đại lượng, không chấp nhặt với tôi, cũng hy vọng sau này Lâm tổng có thể nói một tiếng với vị tiên sinh kia một tiếng, chuyện mà cậu ấy bảo tôi làm tôi đã làm được rồi "
Tiền Đa Quang liên tục xin lỗi, thái độ cực kỳ thành khẩn, chỉ thiếu mỗi quỳ xuống dập đầu với Lâm Thanh Nhã.
Mà thái độ thay đổi lớn như vậy.
Cũng làm cho Lâm Thanh Nhã hơi choáng váng.
Chuyện gì thế này?
Chẳng nhẽ mình chưa tỉnh ngủ à?
Hay là cứ mơ tiếp đi.
Tiền Đa Quang này sao lại như biến thành một người khác vậy?
Tối qua hắn còn gọi ầm ĩ, nếu mình không đi ngủ với hắn một đêm, thì nhất định không trả tiền, làm cho dự án của Lâm thị rơi vào sập tiệm.
Sao mà bây giờ đột nhiên lại trở nên thành thật, cung kính như này rồi hả?
Hơn nữa còn muốn trả cho mình số tiền gấp đôi.
Chẳng nhẽ thằng cha này uống nhầm thuốc rồi?
Vào giờ phút này.
Lâm Thanh Nhã có thể nói là mờ mịt.
Nhưng mà rất nhanh, cô đã nắm được trọng điểm trong lời nói của Tiền Đa Quang.
Vừa rồi Tiền Đa Quang nói.
Tối qua có một vị tiên sinh đã dạy dỗ hắn.
Nói vậy cũng chính là vì thế, hắn mới trở nên trung thực thế này, ngoan ngoãn tới tìm mình trả tiền.
Nhưng mà, vị tiên sinh đó rốt cuộc là ai?
Tại sao anh ta lại giúp mình, giúp Lâm thị chứ?
Huống hồ, anh ta có thể khiến Tiền Đa Quang e sợ như vậy, ép được Tiền Đa Quang phải cúi đầu với mình.
Có thể thấy chắc chắn anh ta không phải người bình thường.
Mình kết giao được với nhân vật lớn như thế lúc nào vậy?
Lâm Thanh Nhã nghĩ mãi không ra.
"Lâm tổng, chiếc thẻ này có hai tỷ, trừ đi một tỷ tôi nợ quý công ty, một tỷ còn lại, coi như là tiền lãi và bồi thường đi, mật khẩu là sáu số cuối trên thẻ."
Tiền Đa Quang lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng màu đen từ trong túi áo, cung kính đưa tới trước mặt Lâm Thanh Nhã.
"Cái này..." Lâm Thanh Nhã nhíu mi, suy nghĩ một lát, nói "Anh chỉ cần trả một tỷ tiền nợ công ty chúng tôi là được rồi, một tỷ còn lại kia, anh mang đi đi, tôi không muốn chiếm tiện nghi của anh "
"Đừng mà Lâm tổng, cô hãy thương xót tôi đi, nếu cô không nhận, vậy thì tôi hoàn toàn xong đời rồi. Vị tiên sinh kia sẽ không tha cho tôi "