Tôi lại chẳng gặp nguy hiểm gì, anh mau về nhà đi "
Giang Thi Kỳ liếc Diệp Thu một cái.
Cô mới không cần Diệp Thu đi cùng, nếu để các bạn học khác biết được, thế thì cô xấu hổ chết mất.
"Anh không đi cũng được, nhưng chuyện này anh phải báo cáo với chị em "
Nói xong.
Diệp Thu lại lấy chiếc di động của mình ra, chuẩn bị gọi cho Lâm Thanh Nhã.
Thấy vậy.
Sắc mặt Giang Thi Kỳ chợt thay đổi.
Nếu để chị mình biết chuyện, vậy thì chắc chắn là mình không được đi nữa.
Nghĩ tới đây.
Giang Thi Kỳ vội vàng ngăn Diệp Thu lại, khuôn mặt bất đắc dĩ nói "Được được được, tôi để anh đi cùng được chưa. Nhưng mà, anh đến đó rồi, không có sự cho phép của tôi, thì không được nói lung tung. Tốt nhất là không nói gì "
"Được "
Diệp Thu thản nhiên nói.
Thấy vậy.
Giang Thi Kỳ bất lực lắc đầu, quay sang nhìn Dương Hạo "Chúng ta đi thôi "
Dương Hạo gật đầụ
Sau đó ba cùng nhau đi tới bãi đỗ xe.
Đi tới bãi đỗ xe.
Cách một đoạn, đã nhìn thấy chiếc Cayenne Porsche màu lam đang đỗ ở đó.
Dương Hạo chỉ vào chiếc Cayenne Porche, quay đầu nhìn Giang Thi Kỳ, vẻ mặt đắc ý nói "Này, kia là xe của mình đó, thế nào, cũng được đúng không?
Sinh nhật vừa qua, ba mình mới mua cho mình "
"Ừ, được đấy "
Giang Thi Kỳ mỉm cười.
Có được sự khích lệ của Giang Thi Kỳ.
Dương Hạo rất vui, ấn chìa khóa xe một cái, liền muốn dẫn Giang Thi Kỳ và Diệp Thu đi qua.
Thế nhưng, đúng lúc này.
Chỉ nghe thấy một loạt tiếng bước chân hỗn độn vang lên.
Ngay sau đó.
Từ đằng sau một chiếc xe Van đậu gần đó, bốn người đàn ông bất ngờ lao ra.
Bọn họ cười ác độc, trực tiếp xông đến trước mặt ba người, ngăn cản đường đi của ba người.
Cảnh này.
Làm cho khuôn mặt Dương Hạo và Giang Thi Kỳ biến sắc.
Mà ngay lúc này, đằng sau chiếc xe Van lại có một bóng người đi ra.
Sau khi Giang Thi Kỳ nhìn rõ bóng người đó,
Cả người giật mình.
Diệp Thu cũng nhíu mày.
Bởi vì dáng người kia, không phải ai khác.
Chính là chàng trai trẻ lông xanh đã đụng phải ông lão trong trung tâm thương mại trước đó…
"Ha ha ha, không ngờ đúng không, chúng ta lại gặp nhau nhanh thế này "
Chàng trai tóc xanh đắc ý nhếch miệng cười lạnh, đi tới trước mặt Giang Thi Kỳ.
"Sao anh lại ở đây?"
Khuôn mặt nhỏ của Giang Thi Kỳ biến sắc, lạnh giọng hỏi.
"Bởi vì tôi chưa có rời đi, cô bé, tôi đã ở đây đợi mấy người lâu lắm rồi đấy. Trước trung tâm thương mại, dám làm tôi chịu thiệt lớn như vậy, hôm nay, tôi sẽ khiến cô, còn cả thằng kia, phải trả giá đắt "
Chàng trai lông xanh trừng mắt nhìn Giang Thi Kỳ và Diệp Thu, hung ác nói.
Nói rồi hắn quay đầu nhìn về phía Dương Hạo bên cạnh Giang Thi Kỳ, lạnh lùng nói "Nhóc con, chuyện này không liên quan đến cậu, nếu thức thời thì mau cút đi, nếu không hôm nay tiểu gia ta sẽ khiến cậu bò ra khỏi đây đấy "
"Thi Kỳ, có chuyện gì vậy?"
Dương Hạo nhíu mày, quay đầu nhìn Giang Thi Kỳ, nghi hoặc nói.
Nghe vậy.
Giang Thi Kỳ nói qua chuyện ở trung tâm thương mại trước đó cho Dương Hạo.
Mà bây giờ, chàng trai tóc xanh đã tuyên bố là dẫn người tới báo thù.
Nghe Giang Thi Kỳ kể xong.
Dương Hạo chẳng những không sợ sệt, ngược lại còn cực kỳ hưng phấn.
Anh hùng cứu mỹ nhân Đây là cơ hội lớn để thể hiện trước mặt Giang Thi Kỳ a Cậu cảm thấy hôm nay chàng trai tóc xanh này tới quá đúng lúc Bản thân đã khổ luyện trong lớp Tekwondo một năm, hôm nay cuối cùng đã có thể phát huy tác dụng rồi Chỉ thấy Dương Hạo tiến lên trước một bước, bảo vệ Giang Thi Kỳ ở sau lưng, sau đó nhìn đám người chàng trai tóc xanh, gương mặt khinh thường nói "Hóa ra là mấy tên bụi đời à, nếu thức thời thì mau cút khỏi mắt bổn thiếu, nếu không đừng trách bổn thiếu không khách khí "
Lời nói này của Dương Hạo, không chỉ là Giang Thi Kỳ sửng sốt.