Mà đám người của chàng trai tóc xanh cũng giật mình.
"Ha ha ha ha "
Tiếp theo đó, tiếng cười châm chọc vang vọng khắp bãi đỗ xe.
Chàng trai lông xanh ôm bụng của mình, nhìn Dương Hạo, vẻ mặt khinh thường, cười nhạo nói "Nhóc con, có phải mày đã xem quá nhiều phim truyền hình rồi đúng không?"
Thế nào, chuẩn bị làm anh hùng cứu mỹ nhân à?
Cũng không nhìn lại xem mình là cái đức hạnh gì, mày có tin thiếu gia đây đánh cho mày ra cứt không?"
"Có bản lĩnh thì ra tay đi, nếu không thì cút xéo cho bản thiếu gia, đừng có ở đây cản đường của bản thiếu "
Dương Hạo trừng mắt nhìn chàng trai tóc xanh, nói xong bày ra một tư thế quyền đạo cơ bản.
Ngay sau đó, cậu đá một cái lưu hải, quay đầu nhìn về phía Giang Thi Kỳ, khóe miệng nhếch lên nụ cười đẹp trai "Thi Kỳ đừng sợ, mình từng học Taekwondo, hôm nay hãy để mình bảo vệ cậu "
"Cậu phải cẩn thận đấy, bọn họ nhiều người "
Giang Thi Kỳ lo lắng nói.
"Yên tâm, một đám choai choai mà thôi, không đủ cho mình đánh "
Dương Hạo nhếch khóe miệng, cực kỳ tự tin nói.
Nói xong, cậu quay đầu nhìn chàng trai tóc xanh, cười lạnh nói "Này, nhóm kia, ra tay đi "
"Đây là mày tự tìm đường chết "
Chàng trai tóc xanh trầm mặt, khoát tay với bốn người đàn ông phía sau, nói "Các anh em, lên cho tôi, đánh cậu ta ỉa ra cứt cho tôi "
"Vâng "
Bốn người đàn ông gật đầu, sau đó như ong vỡ tổ xông vào Dương Hạo.
Dương Hạo thấy vậy, cũng không hề sợ hãi, nghênh đón trực diện.
Chẳng mấy chốc hai bên đã xông vào đánh nhaụ
Không thể không nói, Dương Hạo không hổ là đã từng học võ, đánh cùng lúc với bốn người thế mà không rơi vào thế hạ phong chút nào.
Anh vừa dùng tay bảo vệ chỗ yếu hại, vừa dùng hai chân tấn công.
Trong thời gian ngắn, đã đánh ngang tay với bốn người kia.
Thấy tình hình như vậy,
Ánh mắt Giang Thi Kỳ xoẹt qua một tia khách thường.
Cô gái đều thích anh hùng, Giang Thi Kỳ cũng không ngoại lệ.
Giờ phút này, Dương Hạo trong lòng cô đã là anh hùng.
Xem anh hùng Dương Hạo chiến đấu, lại nhìn Diệp Thu thờ ơ làm thinh bên cạnh.
Giang Thi Kỳ không khỏi lắc đầụ
Bây giờ cô càng ngày càng cảm thấy, chênh lệch giữa đàn ông có lúc thật là quá lớn Chị của mình là cô gái ưu tú như vậy, đời này lại tìm phải một người đàn ông hèn nhát như Diệp Thu, đúng là một đóa hoa tươi cắm trên bãi cứt trâu Nghĩ tới đây, Giang Thi Kỳ thở dài một hơi.
Cục diện chiến đấu vẫn đang duy trì ở thế giằng co.
Hai bên không ngừng giằng co.
Chàng trai lông xanh thấy vậy, trong mắt hiện lên một tia rét lạnh, sau đó không nói hai lời, rút ra một con dao sắc bén, phẫn nộ quát "Tiểu gia ta đâm chết ngươi "
Dứt lời, khuôn mặt dữ tợn của chàng trai tóc xanh vọt đến chỗ Dương Hạo "Dương Hạo cẩn thận "
Giang Thi Kỳ thấy vậy, khuôn mặt nhỏ chợt biến.
Mà theo chàng trai tóc xanh gia nhập trận đánh .
Thì thế cân bằng ban đầu, nháy mắt bị phá vỡ.
Đánh với bốn người đàn ông.
Dương Hạo còn có thể chống đỡ được.
Nhưng có thêm chàng trai tóc xanh gia nhập, hơn nữa trong tay cậu ta còn cầm một con dao sắc bén.
Dương Hạo nhanh chóng rơi vào thế hạ phong.
Mực dù mỗi lần chàng trai tóc xanh cầm dao đâm tới, cậu đều miễn cưỡng né được.
Nhưng trong lúc tránh né, bốn người đàn ông cũng cùng lúc tấn công cậu, điều này làm cậu khó mà phòng bị "Phanh "
Chỉ nghe thấy một tiếng trầm đục vang lên.
Dương Hạo bị một gã đàn ông trong đó đá lăn trên đất.
Ba tên còn lại nhanh chóng công kích tới cùng.
Dương Hạo vội vàng đứng dậy, khó khăn né tránh.
Mặc dù mỗi lần cậu đều tránh thoát được,.
Nhưng nếu cứ như này, sớm muộn gì cũng thua Thấy vậy.
Giang Thi Kỳ cũng lo lắm rồi.
Cô muốn báo cảnh sát, lại nhận ra điện thoại đã hết pin.