⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Lâm bị cô làm cho thực ngứa, chiếc áo vón cục trên cổ, anh vô thức cầm mép áo cởi ra, sau đó ôm cô chặt hơn một chút. Trước kia Dương Liễu thường được anh cho "bú sữa" như vậy, bởi vì anh lo lắng, nên vẫn luôn giữ Dương Liễu ở trên người, khi đi ngủ cũng thế. Đứa trẻ không hiểu chuyện gì, đã sáu bảy tuổi còn bóp ngực anh muốn uống sữa, cho dù Dương Lâm có thể lên trời cũng không có cách nào kiếm được chút sữa mẹ cho cô, để mặc cô chơi đùa, mãi cho đến tám chín tuổi cô mới không như vậy nữa.
Khi thức dậy, anh nhìn thấy Dương Liễu đang hé miệng, trong miệng còn ngậm ti của anh, ti bị cô mút gần như tróc da, anh lập tức đỏ bừng mặt, ghét bỏ đẩy đầu cô sang một bên, nhưng vì nhìn thấy dấu vết thắt cổ trên cổ cô, cuối cùng anh vẫn nhẹ nhàng kéo người về trước ngực.
Dương Liễu rất sảng khoái, mặc dù không ăn được gì, nhưng lại thơm tới mức gương mặt tràn ngập ánh sáng hạnh phúc, quay đầu lại chui vào ngực anh mà cọ xát, Dương Lâm không có cách nào, nhìn đồng hồ thấy sắp 7 giờ rồi, cô còn chưa đọc sách buổi sớm, anh cũng không đi làm, anh quyết định hai người sẽ cùng nghỉ phép.
Ở trong mộng, Dương Liễu hôn khắp người anh, mơ thấy mình khiến anh tức giận, lật người cô lại đánh vào mông cô, còn thưởng cho cô một lần giao hòa sâu sắc. Dương Lâm chưa bao giờ đánh cô, có vài lần nói chuyện gay gắt, nhưng đều không tính toán gì hết.
Cô mơ mơ màng màng dán lên người anh, bàn tay không an phận gãi nhẹ lên eo anh, Dương Lâm không chịu nổi ngứa, muốn rời giường, lại nghe thấy cô gọi anh ơi, Dương Lâm bất đắc dĩ phải quay lại ôm cô, lúc đó cô mới ngừng nghỉ.
Dương Liễu rất hiếm khi dậy ngủ lúc 10 giờ, tối hôm qua bởi vì quá hưng phấn nên mãi không ngủ được, mở mắt ra đã gần trưa, cô đoán Dương Lâm đã xin nghỉ cho cô, cô mặc áo khoác đi ra ngoài, Dương Lâm đang xào rau, nhìn thấy cô đầu tóc bù xù đứng bên cạnh, anh cau mày bảo cô đi rửa mặt đánh răng, rửa tay ăn cơm.
Tựa như không có chuyện gì xảy ra, anh vẫn như bình thường.
Dương Liễu bĩu môi đi rửa mặt, buộc gọn mái tóc rồi ngồi vào ghế, dường như Dương Lâm có chút tức giận, khi mâm bát tiếp xúc mặt bàn đã phát ra tiếng vang không vui, Dương Liễu chép chép miệng, cầm đũa muốn dùng bữa, nhưng anh lại đặt bát canh xuống.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trước khi ăn cơm phải uống canh, cô chỉ có thể làm theo.
Dương Liễu cảm thấy anh căn bản không biết bản thân mình có dục vọng khống chế rất mạnh, chuyện gì cũng muốn quản, tuy nhiên cô không hề để ý, cô hưởng thụ sự trói buộc của anh.
Một bữa cơm im lặng, Dương Lâm nhìn cô hết lần này đến lần khác, cô rũ mắt, ngoan ngoãn ăn cơm.
Đến giờ anh vẫn chưa tìm ra lý do tại sao, anh đã cố gắng hết sức để nuôi nấng cô thật tốt, nhưng vì sao cô lại muốn chết, muốn bỏ rơi anh. Nghĩ tới nghĩ lui, ngược lại có chút phẫn nộ.
Thỉnh thoảng Dương Liễu ngước mắt lên đối diện với anh, tuy nhiên anh lại quay mặt nhìn sang chỗ khác, sau bữa cơm ngon, cô hỏi: "Anh xin nghỉ một ngày sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡